Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 134530
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/530 lượt.
Hinh lờ mờ suy đoán, chắc những lần đón Tết trước đây, Quảng Viễn đều mua quà tặng Diệp U Đàm, nếu không, bà Diệp đã chẳng dùng từ “lại”. Cô khách sáo nói cảm ơn rồi nhận lấy, sau đó, đặt chiếc khăn ngay ngắn vào hộp, cất sâu trong tủ quần áo, không có ý sẽ dùng nó. Cô cảm thấy đó là thứ thuộc về Diệp U Đàm, cô chỉ nhận thay cô ấy mà thôi.
Mấy ngày đầu xuân, Lam Tố Hinh đến nhà mấy người bạn thân để chúc mừng năm mới, sau đó hẹn nhau đi dạo phố. Một hôm, cô tình cờ gặp bà Chu trên đường. Bà ấy mỉm cười, gọi cô: “Tố Hinh.”
Lam Tố Hinh vừa bất ngờ vừa vui mừng, “Bà Chu, chúc mừng năm mới!” Ngập ngừng một lát, cô lại nói: “Thật ngại quá, năm mới không đến chúc Tết bà và Anh phu nhân.”
“Không sao, bây giờ cô sống ở Diệp gia, không tiếp xúc với Anh gia thì tốt hơn. Hạo Đông cũng đã nói chúng tôi đừng làm phiền cô nữa.”
Nụ cười trên khuôn mặt Lam Tố Hinh nhạt dần, cô nói: “Anh thiếu gia đã khỏe lên nhiều rồi, đúng không?”
Bà Chu gật đầu, “Vâng, cậu ấy đã khỏe hơn nhiều rồi. Anh phu nhân đang cân nhắc chuyện để cậu ấy đi học lại.”
“Vậy tốt quá rồi, anh ấy sẽ dần trở lại cuộc sống bình thường thôi.”
“Đúng vậy, chúng tôi vẫn phải cảm ơn cô rất nhiều, Tố Hinh ạ. May mà hôm đó tôi gặp được cô ở cửa hàng trang sức.”
Đúng vây, nếu không gặp được bà Chu, Lam Tố Hinh cũng không biết bây giờ cuộc đời mình sẽ thế nào. Chỉ là một sự tình cờ gặp gỡ mà cũng kỳ diệu và thiêng liêng biết bao.
Nói chuyện thêm vài câu, bà Chu rời đi trước. Lam Tố Hinh lịch sự nhờ bà giúp cô chuyển lời thăm hỏi đến Anh phu nhân, cố ý không nhắc đến tên Anh Hạo Đông. Thực sự cũng không cần thiết, trong thế giới của anh, cô đã dần mờ nhạt rồi. Ngay từ lúc bắt đầu, cô chỉ là người thay thế, bây giờ đến người thay thế cũng không phải nữa rồi. Cô nhạy cảm, nhận ra ý tứ trong lời nói của bà Chu, Anh Hạo Đông không muốn gặp lại cô.
Một chút buồn bã trào dâng trong tim cô, lăn tăn gợn sống rồi dần lan ra khắp cơ thể. Lam Tố Hinh hít sâu một hơi, cố gắng nở nụ cười, cùng các bạn tiếp tục đi dạo phố. Cô vừa đi vừa nhủ thầm: Không sao, Lam Tố Hinh, đừng quá để ý đến thái độ của anh ấy. Bây giờ mày đã cơm no áo ấm, không phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ thì hãy thỏa mãn với tất cả những gì hiện giờ mày có đi.
Một cô gái mồ côi, xuất thân từ tầng lớp bình dân, sau khi trải qua sự khó khăn và gian nan của việc sinh tồn như Lam Tố Hinh đã hiểu được, sống trên đời này, tình cảm không phải là thứ quan trọng nhất. Tuy lòng cô cũng rung động, nhưng tuyệt đối không giống Diệp U Đàm, vì tình yêu không thành mà bất chấp tất cả để rồi cả mình và đối phương đều phải chịu tổn thương.
Lúc dạo phố về, Lam Tố Hinh lấy báo trong hòm thư dưới lầu, phát hiện trong đó có một bức thư gửi cho cô. Bức thư không dán tem, rõ ràng không phải do bưu điện chuyển đến. Cô mở ra xem, bên trong có một tấm thiếp chúc mừng, trện tấm thiệp viết một hàng chữ vô cùng phóng khoáng: Chúc mừng năm mới!
Không ký tên, không biết là ai gửi. Chỉ với câu chúc mừng đơn giản thế này cũng rất khó để đoán được người gửi là ai. Lam Tố Hinh cầm tấm thiệp, lật đi lật lại, muốn tim ra một chút đầu mối.
Tấm thiệp chúc mừng được vẽ bằng tay vô cùng tinh tế, trên đó vẻ một rừng hoa tố hinh tựa biển tuyết dưới bầu trời đêm xanh thẫm. Bức tranh giống với tên cô? Rõ ràng tấm thiệp này được đặc biệt đặt làm cho cô nhưng lại đươc lặng lẽ đưa đến, ngoài một câu chúc rất bình thường ra thì không có bất cứ chữ nào khác.
Một cái tên lặng lẽ hiện ra trong lòng Lam Tố Hinh – Anh Hạo Đông. Có phải là anh không? Nhất định là anh rồi! Chỉ có anh mới không tiện để lại tên thế này.
Chỉ là một tấm thiệp nhỏ nhắn, ngoài lời chúc đơn giản, không có bất cứ nội dung nào khác. Lam Tố Hinh không phải không hiểu, có lẽ Anh Hạo Đông chỉ muốn gửi tới cô lời chúc phúc trong năm mới mà thôi, nhưng như thế cũng đủ để lòng cô nở rộ giống như đóa bách hợp.
Mang tấm thiệp về phòng, cô lồng vào một khung ảnh, bày ngay ngắn ở một góc bàn học. Cô vô cùng thích tấm thiệp này, bởi loài hoa vẽ trên tấm thiệp giống với tên cô, chắc chắn dây là tấm thiệp Anh Hạo Đông tặng cho cô – Lam Tố Hinh – chứ không phải tặng cho Diệp U Đàm.
Qua Tết là khoảng thời gian bắt đầu học kỳ mới.
Lam Tố Hinh vẫn giữ ý định đi xe buýt đi học, Quảng Viễn liền nhắc lại chuyện muốn dạy cô tập xe đạp. Bà Diệp luôn miệng tán thành, cô thoái thác không được, mấy ngày cuối của kỳ nghỉ, đành cùng Quảng Viễn ra sân thể dục của một trường trung học gần đó tập xe.
Quảng Viễn quả nhiên rất giỏi trong việc dạy người khác đi xe đạp. Lam Tố Hinh học ba ngày đã biết đi rồi. Anh ta khen khả năng giữ thăng bằng của cô rất tốt, học đi xe đạp quan trọng nhất chính là điểm này. Khi kỹ thuật đạp xe của cô đã tương đối thành thục, anh ta đưa cô ra đường lớn tập đi.
Trên đường, xe cộ tấp nập như mắc cửi, Lam Tố Hinh mới học đạp xe nên khó tránh khỏi có chút hoảng sợ. Quảng Viễn nói: “Đừng sợ, chỉ cần đi sát vào lề đường, đạp chầm chậm là được. Lúc mới biết đi xe đạp t