Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 134525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/525 lượt.
tiếu này truyền đến tai anh, lúc đó, anh phải chịu đựng thế nào đây?
Sau nhiều lần do dự, Lam Tố Hinh quyết định đến tìm Anh Hạo Đông. Tan học, cô dắt xe đạp đến trước tòa nhà giảng đường anh học. Nhưng đợi rất lâu mà vẫn không thấy anh đâu. Chẳng lẽ anh về rồi sao? Không thể nào, cô đã quan sát kỹ từng người ra vào tòa nhà, không hề có anh. Hơn nữa, cô chắc chắn hôm nay anh có đi học.
Tin chắc Anh Hạo Đông vẫn chưa rồi đi, Lam Tố Hinh dựng xe ở một góc, đi lên tầng mười tìm anh, trước đó, cô đã đi nghe ngóng, biết hôm nay lớp anh học môn chuyên ngành ở giảng đường tầng mười. Lam Tố Hinh khẽ khàng mở hé cánh cửa khép hờ, nhìn vào bên trong, giảng đường vắng lặng, chẳng còn ai, chỉ mó một người vẫn yên lặng ngồi trên cửa sổ, quay lưng về phía cô, bóng lưng rất gầy.
Là Anh Hạo Đông, anh ngồi trên cửa sổ…Anh muốn làm gì?
Lam Tố Hinh chợt hoảng sợ, mặt trắng bệch. Chẳng kịp suy nghĩ, liền chạy đến, tóm lấy cánh tay anh, lôi anh xuống.
“Anh Hạo Đông,.. Anh….anh định làm gì thế hả?”
Anh Hạo Đông trầm mặc, bờ môi mỏng mím chặt, trầm mặc như tảng đá nghìn năm vậy. Sau đó, cơ mặt anh bắt đầu co giật, nỗi đau khổ trong nội tâm như những sợi dây leo đang chầm chậm vươn dài. Cặp mắt đen láy, sâu thẳm nhìn Lam Tố Hinh, rất lâu sau, anh mới khẽ nói: “Tôi là một tên điên đã từng giết người, em không sợ tôi sao?”
Lời đồn thổi cuối cùng cũng đã truyền đến tai anh. Lam Tố Hinh hít một hơi thật sâu, kiên quyết lắc đầu: “Không, Anh Hạo Đông, em không sợ anh, vì sao em phải sợ anh chứ? Anh không bị điên, anh cũng không có ý giết người, sự việc đó chỉ là ngoài ý muốn.”
Lam Tố Hinh cố gắng khuyên giải nhưng sắc mặt của Anh Hạo Đông vẫn xám xịt, đôi mắt mờ tối. Dựa vào tường, anh từ từ trượt người xuống, vùi đầu vào giữa hai đầu gối, giọng nói đứt quãng: “Không có ý giết người….cũng vẫn là giết rồi….Vì sao….Tôi không chết luôn cùng cô ấy…..tôi nên chết……nên chết đi…..”
Anh luôn miệng nhắc đến từ “Chết” khiến Lam Tố Hinh cuống cuồng sợ hãi. Ngay từ dầu cô đã biết anh không thể chịu đựng được những lời đồn đại đó. Những lời đồn cay nghiệt của vô số miệng lưỡi sắc ngọt như dao, từng từ như những nhát dao không ngừng đâm vào trái tim anh, ứa máu. Anh luôn tự trách mình về cái chết của Diệp U Đàm, giờ lại thêm những lời đồn thổi này, anh cảm thấy mình thật đáng chết, anh nên chết để tạ tội với cô ấy. Nếu Lam Tố Hinh không kịp thời đến đây, có lẽ anh đã nhảy xuống qua cửa sổ rồi…
Lam Tố Hinh đột nhiên ý thức được sự việc còn nghiêm trọng hơn tưởng tượng của cô. Cô không dám rời khỏi Anh Hạo Đông nửa bước, vừa để mắt trông chừng anh vừa nghĩ cách khuyên giải. Cô không nhắc đến cái chết của Diệp U Đàm trước mặt anh nữa mà chỉ nhẹ nhàng an ủi, đánh lạc hướng suy nghĩ của anh bằng cách kể cho anh nghe chuyện về thời thơ ấu của mình.
Bố mất sớm, là người phụ nữa chân yếu tay mềm, mẹ cô không thể chèo chống nổi gia đình, đành tái giá, lấy Thân Đông Lương. Hai mẹ con cô bị ông ta đối xử rất tệ bạc, hầu như ngày nào cũng bị ông ta đánh chửi,…Thậm chí, cô còn nói cho anh biết lý do cô trốn khỏi Thân gia.
Đêm hè nóng nực đó, cô đang ngủ say thì kinh hãi tỉnh dậy, móc con dao bổ dưa hấu giâu dưới gối, gắng sức chém vào người Thân Đông Lương. Sau đó, cô rời khỏi Thân gia, bắt đầu cuộc sống lang thang nay đây mai đó, từ quán ăn nhanh, đến nhà của Tôn Chí Cao, đến quán ăn Trung Quốc, rồi đến công ty quảng cái, cuối cùng là đến Anh gia. Cô tỉ mỉ kể cho Anh Hạo Đông nghe những tháng ngày gian nan đó, cô đã trải qua thế nào, cũng không giấu anh chuyện lần đầu tiên cô đến Anh gia, đã từng bị tiếng thét của anh dọa cho bỏ chạy, nhưng riêng chuyện Anh phu nhân từng yêu cầu cô phải chăm sóc anh “cẩn thận, chu đáo” là cô không nhắc tới.
Ngoài lúc ở Diệp gia, Lam Tố Hinh đã kể sơ qua mọi chuyện với bà Diệp thì cô chưa từng nói cho ai nghe tỉ mỉ, kĩ càng thế này. Lúc đầu, Anh Hạo Đông vẫn ngồi cuộn tròn, bó gối tựa như không nghe thấy nhưng dần dần, anh bỗng ngẩng đầu, sững sờ nhìn cô, chăm chú lắng nghe.
Sau khi Lam Tố Hinh kể mọi chuyện đã trải qua, ngoài cửa sổ, sắc trời dần tối, tím đậm như đóa hoa hồng sắp tàn. Trong giảng đường không bật đèn, sắc chiều loang khắp căn phòng. Vẻ mặt của Anh Hạo Đông như đang chìm đắm trong màn sương dày đặc, chỉ có đôi mắt sáng trong như những vì sao giữa nền trời u ám.
Nhìn anh, Lam Tố Hinh biết lời nói của mình dã có tác dụng. Cô kẻ mọi chuyện cho anh nghe là vì muốn anh biết, một cô gái mồ côi như cô đã phải vất vả bươn chải thế nào, luôn phải nhìn sắc mặt của người khác, cơm không đủ ba bữa, chỗ ở thì tạm bợ nhưng cô chưa từng nghĩ đến cái chết nên anh càng không được nghĩ về nó.
Lúc rời khỏi giảng đường cùng Lam Tố Hinh, Anh Hạo Đông đã bình tĩnh hơn nhiều. Chuỗi đèn cảm ứng trong hành lang từ từ sáng lên theo bước chân của họ, trái tim u mê đã lâu của anh dường như cũng dần bừng tỉnh.
Lam Tố Hinh nhìn ngó xung quanh cổng trường, nghi hoặc hỏi: “Sap không thấy xe của A Thái đâu nhỉ? Hôm nay ông ấy khôn