Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.
g phải là đầm rồng hang hổ, có gì đáng giá bội phục đâu."
"Mới đầu mình cũng vậy nghĩ như vậy, tới đây mới thấy, cũng cảm thấy tiểu tử cậu cũng có chút bản lãnh đó." Ở trước mặt Diệp Hồng Kỳ, Trình Miễn luôn có bản lĩnh nói xong bội phục của mình nhưng lại không giống như là tâng bốc, "Nhưng mà có đôi khi, mình cảm thấy được đầu óc của cậu vẫn rất ngốc, tiện đây nói về Lỗi Lạc, mình chỉ muốn biết, cậu còn chuẩn bị làm chậm trễ con gái nhà người ta mấy năm nữa đây?"
Diệp Hồng Kỳ giống như đang thực sự suy nghĩ về vấn đề này, bởi vì nét mặt anh có chút mờ mịt.
"Nói thật Trình Miễn này, mình cảm thấy bản thân rất đần độn. Có lúc mình cảm thấy không hề xứng với Lỗi Lạc, muốn làm cho bản thân buông tay, mình lại không làm được. Bốn năm rồi, cho dù ai cũng nên nói rõ, vô số lần lời nói đã đến khóe miệng rồi, mà mình lại nuốt nó trở vào. Mình không dám, thật sự không dám nói."
"Sợ gì hả?"
"Sợ cái gì à?" Diệp Hồng Kỳ lầm bẩm lặp lại những lời này, "Nói ra không sợ cậu chê cười, mình sợ sẽ chết."
Trình Miễn không lên tiếng, chỉ hơi thở dài.
Diệp Hồng Kỳ đột nhiên cười, nụ cười rất đẹp: "Cũng không phải thực sự sợ chết, chỉ là dưới hoàn cảnh cuộc sống như vậy, đây là một vấn đề không thể không suy tính. Từ ngày thành lập quân đội đến giờ, trong đội trước sau đã có bốn người yên giấc ngàn thu. Hàng năm đều có danh sách người bỏ mạng, không có huy chương, không có vinh dự, không có danh hiệu liệt sĩ gì cả, chẳng qua chỉ có một phần báo cáo tai nạn. Nói thật, chết kiểu này, thật đúng là thua xa ra chiến trường, máu nhuộm đỏ bầu trời cũng tốt hơn. Cho nên mới nói không có gì đáng bội phục cả, nhiệm vụ này không khó, chỉ có chút phí sức lại chẳng có kết quả tốt thôi. Mình đây này, thay vì nói mọi người tôn sùng như một vị anh hùng, thà rằng nói là một kẻ đần độn, mình lại thực sự tin tưởng người đó đó."
Khóe môi Trình Miễn cong cong, giống như đang cười.
"Cũng chỉ có kẻ đần độn mới có thể làm ổn thỏa công việc vất vả mà chả được gì này, cậu, mình, đều vậy thôi." Anh nói, âm thanh chầm chậm, "Nhưng cậu có từng nghĩ, cậu không thể ở đây suốt, cũng có lúc rời đi thôi."
"Mình hiểu rõ chứ. Cho tới bây giờ mình cũng không phải là người cao thượng, không thể nào đây trông coi đến chết. Mình cũng biết nhất định sẽ có ngày đó, nhưng mà, không phải lúc này." Đột nhiên đề cập đến chuyện rời đi, ánh mắt của Diệp Hồng Kỳ có một tia lưu luyến, "Trước khi mình tới, hàng năm đội pháo binh cũng không tuyển được người, không phải ai cũng nguyện ý làm kẻ ngu ngốc. Trải qua bốn năm này, rốt cuộc tình huống cũng khá hơn một chút, nhưng mà cũng chỉ là một chút. Cho nên bây giờ mình chưa thể rời đi được."
"Thật sự nên coi cậu là người vạn năng, đặt ở đâu cũng có tác dụng?"
"Không phải vấn đề có tác dụng hay không, mình chỉ sợ cứ thế ném lại, sau này trong lòng mình lại lo lắng, không thể an lòng được. Lãnh đạo bên trên cũng cho mình mặt mũi, nên không thể mạnh miệng nói lời khoác lác, ở đây không phải ai cũng chịu đâu."
Trình Miễn lại thở dài.
Nghe Diệp Hồng Kỳ nói nhiều như vậy, coi như anh cũng hiểu. Cũng chính bởi vì hiểu, cho nên anh mới thở dài.
Hiện tại trước mắt Diệp Hồng Kỳ gặp tình cảnh khó cả đôi đường. Không rời khỏi nơi này, anh cũng không dám ở chung một chỗ với Lỗi Lạc, bởi vì anh không dám mạo hiểm bỏ qua nguy cơ để nói rõ ràng với cô. Nhưng nếu rời khỏi đây, trong lòng anh vẫn sẽ có điểm băn khoăn mấu chốt. So sánh giữa hai điều, anh sẽ lựa chọn điều thứ hai.
"Nói chuyện với Lỗi Lạc rõ ràng một chút, cô ấy sẽ hiểu cậu thôi. Nhưng nếu như cậu không dám mở miệng, vậy mình khuyên cậu nhanh chóng buông tay đi, đừng chậm trễ cô ấy nữa."
" Bốn năm trước có hơn phân nửa thời gian mình đều lạnh nhạt với cô ấy, trên thực tế là không dám liên lạc với cô ấy. Nhưng bây giờ ——" Diệp Hồng Kỳ cười, cười khổ, "Hai mươi bảy tuổi, sắp ba mươi rồi, đàn ông bình thường, ai không muốn có một cô gái? Đó là lí do mà mình nói mình thật hồ đồ, con mẹ nó quá ích kỷ."
Trình Miễn nhìn anh, lập tức có cảm giác nghẹt thở. Do dự, giãy giụa như thế này, anh cực kì quen thuộc, chính là bởi vì quen thuộc, cho nên anh không có cách nào nói ra lời "Ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê". Hai người đàn ông cùng lúc im lặng, mặc cho gió sa mạc thổi vù vù, kéo dài không dứt.
Tối hôm đó, chắc là đều có tâm sự riêng, nên cả nơi đóng quân đều yên lặng hơn rất nhiều. Ngày hôm sau là ngày nắng hiếm có, sáng sớm trưởng ban cấp dưỡng đã làm xong cơm cho toàn đội chiến sĩ. Bữa cơm sáng được tiến hành tự giác nhanh chóng mà yên tĩnh, bổ sung xong năng lượng, một ngày huấn luyện của các chiến sĩ lại bắt đầu. Âm thanh báo hiệu cùng vang lên, một đoàn xe việt dã dừng ở trước cửa nhà khách.
Trình Miễn, Hà Tiêu, Đinh Tiểu Ngụy đang chờ ở đó. Diệp Hồng Kỳ xuống xe, ghé đầu nhìn xung quanh sau lưng bọn họ, kết quả bị Trình Miễn lấy tay bắt láy đầu của anh ta xoay đầu anh quay lại.
"Không phải nhìn, vẫn chưa đi ra đâu."
Diệp Hồng Kỳ có chút không cam lòng, vừa liếc nhìn, rốt cuộc nở nụ cười. Mọi người theo tầm mắt anh v