XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Dài

Mùa Đông Dài

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341676

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1676 lượt.

ãng nhìn vào đôi mắt kia, sáng rực rỡ giống như là đang cười vậy.
"Cười cái gì?" Cô phình miệng, nhỏ giọng hỏi.
Trình Miễn tiện thể cầm tay của cô: "Không có gì, chỉ nhớ lại lần đầu tiên khi gặp em ở thành phố B."
Khi đó cô cũng mặc một bộ quần áo như thế này, nhìn thấy anh thì bỏ chạy. Trong nháy mắt cũng sắp qua một năm rồi, trước đó, anh không hề dám tưởng tượng là có thể mặt đối mặt nói chuyện với cô như thế này.
Đúng như dự đoán, nghe xong lời này của anh Hà Tiêu cũng có chút không được tự nhiên quay mặt đi. Trình Miễn vui vẻ hơn, tâm tình tích tụ của buổi sáng thoáng cái đã được xoa dịu.
"Chúng ta đều đã đến đây rồi, vậy cho em vinh dự, cùng anh ăn bữa cơm nhé?"
Hà Tiêu cực kì không chịu nổi việc anh trêu chọc mình như vậy, rất không đứng đắn. Trừng mắt nhìn anh, rồi cô nói: "Tuyết rơi lớn, đừng chạy ra bên ngoài nữa, ăn ở nhà ăn của bọn em nhé."
Trình Miễn: ". . . . . ."
Hà Tiêu sóng vai cùng Trình Miễn đi vào nhà ăn đơn vị, vừa mới vào cửa, trong nháy mắt đã hấp dẫn tầm mắt của mọi người. Hà Tiêu cố gắng giả vờ như không nhìn thấy, sau khi gọi cơm xong thì tìm chỗ gần cửa sổ không làm người khác chú ý ngồi xuống.
Trình Miễn nhìn trên bàn ăn tràn đầy thức ăn thịnh soạn, không nhịn cười được: "Thức ăn không tệ nha."
Hà Tiêu cũng không vội động đũa, ngồi đối diện với anh, chống cằm nhìn anh ăn như hổ đói, không đến mấy phút, mọi thứ trong mâm nhanh chóng bị anh càn quét mất một nửa. Tuy cách ăn uống này có hơi mất lịch sự, nhưng lại thể hiện rõ sự góc cạnh, sạch sẽ của khuôn mặt liên trưởng Trình, cũng không có cảm giác khó nhìn. Là phong cách tiêu chuẩn của quân nhân.
"Ăn ngon không?" Hà Tiêu hỏi anh.
Buổi trưa hôm nay, nhà ăn cung cấp cơm và món ăn, hai nhạt một mặn, rất phù hợp với khẩu vị của các cô gái, nhưng có lẽ như vậy lại khiến Trình Miễn có cảm giác nhạt nhẽo.
Người nào đóa tranh thủ ngẩng đầu lên nhìn cô, nói: "Vợ của anh gọi, khó ăn hơn nữa thì cũng sẽ ăn hết."
Nghe tháy như thế, Hà Tiêu muốn đá anh một phát, không thể bớt một hai câu trêu chọc cô à?
Gần tới cuối năm, công việc ở trung tâm quản lí cũng rất ít. Hà Tiêu không xin nghỉ được, nên thanh thủ một tiếng nghỉ trưa, đi tản bộ cùng Trình Miễn, hai người đi từ trong trung tâm ra quảng trường bên ngoài. Cô mặc chiếc áo lông màu đỏ thẫm, đi một đôi bốt dày, chậm rãi đi bên cạnh Trình Miễn.
"Hôm nay em nhận được điện thoại của Lỗi Lạc."
Trình Miễn a một tiếng, "Cô ấy nói gì vậy?"
"Nói là lãnh đạo bên trên đã thông qua đề nghị của Hồng Kì, anh ấy sắp được điều chuyển về đây." Đây thực sự là một tin tức vô cùng tốt, Hà Tiêu cũng cảm thấy vui mừng thay Lỗi Lạc. Bởi vì trải qua thời gian dài kiên trì đã nhận được hồi báo, đối với người nào đó mà nói đây là chuyện vô cùng hạnh phúc.
Trình Miễn nhíu nhíu mày: "Lần này ba mẹ của Lỗi Lạc cũng không có cách phản đối nữa."
Hà Tiêu nở nụ cười: "Em cũng nghĩ như vậy, nhưng Lỗi Lạc nói sau khi cha mẹ cô ấy nghe tin tức thì vẻ mặt vẫn rất phức tạp. Cho dù nói như thế nào, thì tầm tháng ba, tháng tư năm sau là thuyên chuyển rồi, đại đội pháo binh bên kia có một đống chuyện cần bàn giao, vừa đến cuối năm, vừa phải nhận tân binh, Hồng Kì đã đồng ý với lãnh đạo là sẽ giưc vững cương vị đến cuồi cùng."
"Vậy thì thật là tốt." Trình Miễn nói, "Tránh việc cậu ta trở về sớm, cuối cùng lại kết hôn trước chúng ta."
Hà Tiêu nhìn vẻ mặt trịnh trọng của anh, không nhịn được mắng anh một tiếng.
Một lát sau, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, nên Trình Miễn hỏi: "Tại sao hôm nay không thấy Chử Điềm nhỉ, cô ấy đi đâu vậy?"
"Về Tứ Xuyên rồi, nửa đêm hôm qua gọi điện thoại cho em nói bệnh cũ của mẹ cậu ấy lại phát, nên cậu ấy phải trở về chăm sóc." Nói đến đây, Hà Tiêu dừng lại, hỏi, "Chuyện đó, thư ký Từ của bọn anh có biết không?"
Trình Miễn nghĩ ngợi một chút, lắc đầu: "Nhìn dáng vẻ giống như là không biết chuyện." Nếu không thì đã mất hồn mất vía từ lâu rồi.
Hà Tiêu khẽ thở dài. Dù sao cũng là chuyện tình cảm cá nhân của hai người họ, nếu như Chử Điềm không nói, thì chúng ta xem vào cũng không quá thích hợp.
Hai người lặng lẽ đi tới đầu phố, rồii lại quay trở về, khi sắp đi đến cửa trung tâm quản lí, Hà Tiêu đột nhiên nói: "Trình Miễn, có phải anh có tâm sự gì hay không?"
Trình Miễn không khỏi quay đầu lại nhìn cô: "Sao vậy?"
Hà Tiêu bỏ tay ra khỏi túi áo lông, cài chặt cút áo thường phục bị tuột ra của anh, nhẹ giọng nói: "Bởi vì khi anh tâm tình không tốt, thì sẽ vô cùng kiệm lời"
Trình Miễn sững sờ, sau đó nở nụ cười. Anh cúi đầu, nhìn cô cài nút tay áo cho mình: "Tại sao anh lại không biết anh còn có tật xấu này nhỉ?"
Hà Tiêu Tiểu trừng mắt nhìn anh.
Khi đi đến lầu dưới của trung tâm quản lí, Hà Tiêu bảo Trình Miễn chờ một lát, cô lên lầu lấy thứ gì đó cho anh. Một giờ nghỉ trưa sắp kết thúc, cô không có thời gian nên đi đứng hơi vội vàng, đến giữa cầu thang không cẩn thận đụng vào một người.
Cô vội vàng nói xin lỗi, mùi rượu tỏa ra, làm cô ngạt thở không mở miệng được. Ngẩng đầu nhìn lên, là Trưởng phòng Lưu, nhìn như v