Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341650
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1650 lượt.
phạt quá nhiều, tưởng tượng cảnh tượng hai người bọn họ không ai phục ai lại có chút buồn cười.
“Tiếu Tiếu.” Anh bỗng kêu nhũ dạnh của cô, lại cầm tay cô. Hà Tiêu muốn rút về theo bản năng, lại bị anh nắm thật chặt, năm ngón tay thu hẹp trong lòng bàn tay anh. Ánh mắt hai người cũng nhìn vào nơi hai tay nắm lấy, anh khẽ nói, “Nể tình từ nhỏ đến lớn anh cũng đều bắt xe cho em, em có thể tha thứ cho anh không?”
Hà Tiêu hơi giật mình, ra sức rút tay ra, quay đầu chuyển sang chổ khác.
Trình Miễn nhìn bàn tay trống trơn, hơi chán nản.
Trong lúc nhất thời, cả toa xe cũng yên tĩnh khác thường.
Dưới tình huống này đoàn xe đoàn xe chậm rãi yên tĩnh chạy qua một trạm nhỏ, không có ngừng lại, mơ hồ chỉ có thể thấy được một binh sĩ mặc áo khoác đang chào kiểu quân đội với đoàn xe này. Chỉ có đèn đường chiếu trên người anh ta bị tuyết trắng mịt mờ trên đất làm sáng trưng khác thường.
Nhìn bóng dáng kia Hà Tiêu cảm giác giống như có người đâm vào trái tim cô một cái, thắt lại đau nhói.
Hai ngày trước đổ trận bảo tuyết, sau khi xuống xe lửa bác cả lái xe đến đón cô, chạy gần hai tiếng mới về đến nhà.
Hà Tiêu mang hành lý xuống xe, lúc này chỉ vừa hơn bảy giờ, trời tờ mờ sáng. Cô đứng tại chỗ, đánh giá cái sân trước mắt gần như có bảy tám năm không thấy, trong lúc nhất thời có chút hoảng hốt.
"Đã nhiều năm không về, sắp không nhận ra rồi à?" Bác cả ở bên cạnh cô nói bùi ngùi.
Hà Tiêu cười cười gật đầu.
Sau khi lão Hà chuyển nghề, quả thật bọn họ trở về quê, có điều là quê của mẹ cô, cách thành phố nhỏ này hơn hai trăm cây số. Dù vậy, gia đình cô cũng chẳng bao giờ trở lại. Sau đó nữa thì lão Hà đến thành phố B làm ăn, cả nhà bọn họ dọn đến đó, cơ hội trở về càng thiếu hơn.
Hà Tiêu quay đầu, đi theo bác cả đến gần sân.
Hôm trước bà nội xuất viện. Lúc đi qua trước phòng bà, Hà Tiêu cố ý để nhẹ bước chân. Song chưa đi được mấy bước đã nghe thấy bà nội gỡ cửa sổ hỏi: "Là Tiếu Tiếu trở về à? Là Tiếu Tiếu sao?" Trong lời nói hơi cấp thiết.
Hà Tiêu và bác cả liếc mắt nhìn nhau, đẩy cửa phòng bà nội ra.
Bà đang nửa ngồi trên giường, thấy Hà Tiêu đi vào liền vén chăn lên muốn xuống giường. Hà Tiêu vội đỡ bà, bà nội thuận tay bắt lấy cánh tay cô, đôi mắt hơi đục cứ nhìn cô chằm chằm, toàn thân run rẩy.
Hà Tiêu sợ bà lạnh, dìu bà để bà nằm lại trên giường: "Đúng vậy bà nội, con là Tiếu Tiếu, con đã về rồi."
Bà nội vẫn nắm lấy cô không buông, một tay khác sờ sờ mặt cô, chỉ chốc lát sau lại lôi kéo hai tay Hà Tiêu bắt đầu khóc òa: "Bà nội xin lỗi con, Tiếu Tiếu, bà nội xin lỗi con."
Hà Tiêu sửng sốt vội trấn an bà: "Bà đừng nói vậy bà nội, là con bất hiếu..."
Bên này cô luống cuống tay chân, ở bên kia bác cả cười khổ giải thích: "Trong khoảng thời gian này bà nội đều như vậy, nhắc đến con là luôn khóc nói xin lỗi, khuyên như thế nào cũng không được."
Hà Tiêu nghe xong, lại nhìn bà nội đang nức nở, nhất thời hơi khó chịu.
Khuyên thật lâu mới khuyên được bà.
Hà Tiêu hơi mệt mỏi, vốn chuẩn bị dỗ bà nằm ngủ xong thì đi theo bác cả ăn điểm tâm, lại không nghĩ được cô nằm bên cạnh bà nội ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại thì trời đã sáng choang.
Bên cạnh bà nội đã thức dậy từ lâu, còn đem chăn bà đắp toàn bộ khoác lên người cô. Hà Tiêu lắc đầu cười cười, mở điện thoại xem thời gian.
Màn hình hiển thị có hai tin nhắn chưa đọc, mở ra xem đều là Trình Miễn gửi.
-- Lại dặn dò em lần nữa, về đến nhà gửi tin nhắn cho anh.
-- Bọn anh đã đến Đông Bắc rồi, đang ở dưới chân núi.
Nhìn thời gian, tin nhắn cuối cùng được gửi hai mươi phút trước. Hà Tiêu suy nghĩ một chút, vẫn gửi lại một tin cho anh: Chú ý giữ ấm, chú ý an toàn.
Tám chữ ngắn ngủi dùng đúng hai phút mới gửi đến điện thoại của Trình Miễn.
Trình đại đội trưởng nhìn đi nhìn lại hai lần, muốn gọi điện thoại qua, kết quả nhìn lại thì tín hiệu của điện thoại di động đã mất. Điện thoại gọi thế nào cũng không được.
Trình Miễn khẽ giọng nguyền rủa chửi bậy: "Sao tín hiệu làm kém vậy chứ?"
Giang Hải Dương ở một bên đang hỗ trợ các chiến sĩ hạ trại nhắc nhở anh: "Đại đội trưởng, chúng ta đang ở trong núi."
Trình Miễn chưa từ bỏ ý định giơ điện thoại lên đỉnh đầu quơ quơ.
Từ thư ký đứng phía sau anh, cũng cảnh cáo anh: "Thấy sao tốt thì làm, có thể nhận được tin nhắn cũng không tệ rồi."
Giang trung đội trưởng nghe thấy không khỏi chế nhạo nói: "Chỉ đạo viên, thông cảm thông cảm cho đại đội trưởng chúng ta, nghe nói bảy năm cụ ấy đã không có nói yêu đương, năm nay nếu không gả đi được thì cũng sắp phải kháng chiến rồi."
Các chiến sĩ cười vang cả lên.
Trình Miễn đưa lưng về phía mọi người cất di động xong, quay người đạp Giang Hải Dương một cú, khôi phục lại dáng vẻ nghiêm túc đứng trước toàn bộ đại đội ra mệnh lệnh: "Mau dựng lều lên cho tôi, đào đất bắt nồi nấu cơm ngay tại chỗ, xế chiều chính thức bắt đầu huấn luyện! Tinh thần tốt có thể chạy vũ trang năm cây số, dám can đảm phê bình cấp trên thì mười cây số!"
Được thôi.
Mọi ng