Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Dài

Mùa Đông Dài

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341666

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1666 lượt.

đều không có ở đây."
"Tại sao?"
"Bởi vì ——" Trình Miễn do dự một lát, "Hôm nay là ngày giỗ của anh trai cậu ấy."
Hà Tiêu lấy làm sợ hãi, mở to hai mắt nhìn Trình Miễn.
Trình Miễn đưa khăn bông nóng cho cô, ngẩng đầu chống lại tầm mắt của cô, khẽ mỉm cười: "Từ Nghi bởi vì chuyện tham gia quân ngũ nên náo động trong nhà một phen , nhà cậu ấy có điều kiện rất tốt, lúc cậu ấy mới chỉ là đồng chí bộ đội nhỏ, cha của cậu ấy không chỉ một lần đến gặp sếp của bọn anh yêu cầu cho Từ Nghi chuyển nghề, cho đến khi có một lần cậu ấy nổi giận thật sự thì trong nhà mới thôi. Sau đó cậu ấy đều ở tại quân khu, chỉ có đến ngày giỗ của anh trai cậu ấy mới về nhà."
Hà Tiêu nhận lấy khăn bông, nhỏ giọng hỏi: "Vậy anh trai anh ấy sao lại ——"
Chết - cái chữ này, cô nói không nên lời.
"Chỉ biết là sự cố, hỏi nhiều hơn nữa là trái với thủ tục giữ bí mật rồi." Nói xong thuận tay sờ sờ cái mũi của cô.
Hà Tiêu trầm mặc, dùng khăn bông nhẹ nhàng lau tay, một lúc lâu, mới ngẩng đầu hỏi "Anh trai anh ấy —— cũng là quân nhân phải không?"
Trình Miễn sửng sốt, cười: "Là không quân, còn là một anh hùng."
Ngày lễ ở quân khu từ trước đến giờ đều đơn giản mà náo nhiệt. Thứ nhất là nhiều người, thứ hai là đều có nhiệt huyết, có thể náo loạn.
Hà Tiêu đã đón lễ mừng năm mới ở liên đội không ít lần, bởi vì khi còn ở đại viện, khu làm việc và khu người nhà chỉ cách nhau cái chòi canh gác, khi Tết đến, trẻ con trong viện đều thích chạy đến liên đội chơi đùa cùng các chiến sĩ, không vì cái gì khác, chỉ là tổ chức náo nhiệt, vui mừng.
Hôm nay là rằm tháng giêng, mặc dù không thể mở trống ăn mừng lớn giống như Tết âm lịch, nhưng cũng sẽ không thiếu điều gì. Hà Tiêu vừa đi vào phòng ăn liền bị bọn họ làm cho sợ hãi, trong phòng treo đầy ruybăng và bong bay, trên bàn bầy đầy các hàng bia, các món ăn ngon, dù mùi vị như thế nào, chỉ là như thế này, cô cũng cảm thấy hốt hoảng
Cô nhìn Trình Miễn một cái: "Làm nhiều món phong phú như vậy, phải yêu cầu cấp trên trợ cấp bao nhiêu?”
Trình Miễn cười nhạt nhìn, nghe cô hỏi như thế, chỉ nói: "Cơ hội có thể ‘phô trương lãng phí’ một năm cũng chỉ có một hai lần, nhiều hơn nữa cũng phải đề nghị cấp trên trợ cấp."
Huống chi, những thứ này dù nhiều, nhưng cũng không tính là đặc biệt. Đều là một đám chiến sĩ hai mươi mốt tuổi, bọn họ cũng không cần đặc biệt và sang trọng, mà là sung sướng cùng thỏa mãn, để đền bù tiếc nuối không thể trở về nhà đoàn tụ .
Những thứ này, như vậy là đủ rồi.
"Đến bên này ngồi."
Trình Miễn dẫn cô đi về phía trước, Hà Tiêu giương mắt nhìn ra xa, dừng lại bước chân: "Đúng rồi, Điềm Điềm đi đâu vậy? Thời gian đã qua lâu như vậy mà cũng không thấy cô ấy."
Vừa dứt lời, chỉ thấy Chử Điểm từ phòng bếp chui ra, sắc mặt đỏ rực, bước chân bất ổn. Phía sau là lão bếp trưởng Chu, chỉ thấy lão Chu gương mặt đau khổ, muốn đưa tay đỡ cô, lại bị cô đẩy ra.
Trình Miễn lập tức gọi lão Chu vào, khuôn mặt mập mạp của lão Chu cũng nhăn thành bánh bao: "Khi đó chúng tôi đang nấu thức ăn, cô gái này bất ngờ đi vào, nhất quyết đòi rượu trắng. Tôi nghĩ cô ấy là người nhà của ai đó, nên đưa cho cô ấy cầm một chai, không ngờ cô ấy liền mở nắp chai ngửa đầu uống. Sếp không nhìn thấy tư thế kia đâu, cô ấy còn mạnh hơn liên trưởng!"
Trình Miễn nháy mắt giật mình, vội vàng cắt đứt lão Chu: "Uống bao nhiêu?"
Lão Chu đưa ra ba đầu ngón tay: "Ba chai.”
Ba chai?
Hà Tiêu cũng cảm thấy giật mình, ánh mắt tràn đầy bất đắc dĩ nhìn Chử Điểm, thấy cô đi giầy cao gót dáng vẻ say lảo đảo, vội vàng đi lên trước đỡ cô.
Chử Điểm mở to mắt mông lung nhìn Hà Tiêu một cái, nhận ra là người quen, cười ha ha, vỗ vỗ bả vai của cô: "Tiêu, cậu...cậu đừng lo lắng. Nếu, đã đến đâyrồi, thì phải chơi thật vui!" Nói xong đẩy cô ra, lao thẳng tới bàn chủ tịch lâm thời, tiểu trung đội trưởng Giang Hải Dương đang ở phía trên bận việc, bị Chử Điềm lao đến mạnh mẽ liền sợ hết hồn, còn chưa kịp trốn chút nào, đã bị Chử Điềm bổ nhào đến.
Tiểu xử namGiang Hải Dương, thuần khiết 25 năm nhất thời trợn tròn mắt, chớp hai con mắt nhìn Trình Miễn và Hà Tiêu có ý nhờ giúp đỡ. Ai ngờ hai người này rất có ăn ý quay đầu một cái, làm như không nhìn thấy gì, trong tiếng ồn ào của các chiến sĩ trung đội trưởng Tiểu Giang không thể làm gì khác hơn là đỡ bà cô trong ngực lên, đồng thời cắn răng hỏi thăm cả nhà liên trưởng Trình: Đại nhân bất nhân, đừng trách tiểu nhân bất nghĩa. . . . . .
Đưa Chử Điềm về chỗ ở của Trình Miễn nghỉ ngơi, buổi liên hoan chính thức bắt đầu.
Bởi vì Hà Tiêu đến, các chiến sĩ liều mạng ồn ào yêu cầu liên trưởng Trình - Trình Miễn, nhất định bắt anh làm một bài thơ. Trong lòng liên trưởng Trình muốn nói bắt người xuất thân từ quân nhân như mình đi làm thơ, đây không phải là làm khó mình sao? Không còn kịp cự tuyệt, người đã bị đẩy lên phía trước rồi.
Anh đứng yên, thấy thật sự không tránh khỏi, đành giơ tay lên áp chế: "Thế này, các đồng chí, hãy nghe tôi nói ——"
Các chiến sĩ gào khóc hai tiếng, không ai nghe lời anh nói.
"Không phải là tôi từ chối, thật