Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.
ên phận trong chốc lát, vẫn là nhịn không được đẩy anh một cái, nhỏ giọng nói: "Bên cạnh còn có người kìa anh."
Trình Miễn không tình nguyện mè nheo một lát, cuối cùng mới buông lỏng cô ra.
Hai người đi ra bên ngoài, hộ lý thức thời đi vào phòng bệnh, tiện tay đóng luôn cửa lại. Hà Tiêu im lặng nhìn chằm chằm cánh cửa, hơi hơi thẹn thùng.
"Đừng nhìn nữa." Trình Miễn nắm tay cô, "Ngồi với anh một lát đi ."
Hà Tiêu cố gắng đẩy anh ra, nhưng vẫn bị anh lừa đến trên ghế dài: "anh không phải là đến thăm Giáo sư Triệu hay sao?"
"Thăm rồi mà. Mẹ được em chăm sóc rất tốt, mới vừa rồi còn nói với anh, cô gái này anh không cưới được về nhà thì cũng không cần bước qua cửa nhà."
Hà Tiêu bị anh trêu cười vui vẻ: "Nói linh tinh thì cũng phải đáng tin một chút chứ, trước khi anh tới dì đã ngủ thiếp đi rồi nha."
"Là thật đó . Mẹ anh nói ở trong lòng, bị anh nghe thấy" Trình Miễn quay đầu sang nhìn cô , ánh mắt đen láy , phát ra ánh sáng nóng bỏng.
Hà Tiêu củng không dám nhìn thẳng vào anh nữa, hơi tránh khỏi tầm mắt của anh, hỏi: "Anh về lúc nào vậy?"
Trình Miễn thở dài một hơi ở trong lòng: "Xế chiều hôm nay, thu thập một chút rồi về nhà, mới phát hiện trong nhà không ai, hỏi gác cổng mới biết, mẹ phải đi viện rồi."
"Giáo sư Triệu không nói cho anh, là sợ anh lo lắng."
"Anh hiểu mà, anh cũng không trách bà."
Nói rồi thì nắm tay Hà Tiêu, ánh đèn chiếu lên, hai màu trắng đen rõ ràng.
Trước khi đến trường quân đội, tay Trình Miễn cũng rất trắng. Sau này bởi vì quanh năm suốt tháng phải huấn luyện, cho nên lòng bàn tay hiện đầy vết chai, đốt ngón tay cũng có chút biến dạng, huấn luyện dã ngoại như vậy phải phơi nắng, đen đi rất nhiều.
Hà Tiêu nhìn thấy thú vị, cầm lấy tay của anh, tỉ mỉ vuốt ve lòng bàn tay thô ráp.
Trình Miễn không kìm được chấn động toàn thân, Hà Tiêu thấy thế, ngẩng đầu nhìn anh.
Khoảng cách giữa hai người gần như vậy, nên Hà Tiêu có muốn chạy trốn cũng không kịp. Trình Miễn một tay nắm được cằm của cô, chỉ chần chờ một chút , liền hôn lên.
Bởi vì thiếu nước mà bờ môi khô khốc nên bất chấp chạm vào bờ môi mềm mại khiến anh không thể nào quên này, cố gắng cạy hàm răng của cô ra, linh hoạt cuốn lấy đầu lưỡi ẩm ướt.
Hà Tiêu cảm thấy mình không thể hít thở nổi, muốn chạy trốn, lại bị anh giữ eo thật gắt gao. Dùng chân đá anh, cũng bị anh dễ dàng chế ngự.
Cứ hôn một cách càn rỡ như vậy, Trình Miễn rốt cuộc cũng buông lỏng cô ra. Hà Tiêu giống như được cứu mạng, liều mình hít lấy không khí mới mẻ, Trình Miễn cúi đầu nhìn cô, không nhịn được cười: "Làm sao em lại ngốc như vậy nhỉ, không biết lấy hơi à?"
Hà Tiêu trừng mắt nhìn anh, đang muốn phản bác, đột nhiên nghe được tiếng đằng hắng trầm trầm vang lên từ sau lưng.
Hai người ngẩng đầu nhìn lại, mới phát hiện có một người mặc quân trang đang đứng cách đó không xa.
Nhìn kỹ mới thấy, đó chính là cha củaTrình Miễn —— Trình Kiến Minh.
Hà Tiêu kinh ngạc đến ngây người một lúc lâu, sau đó cô nhanh chóng đẩy Trình Miễn ra đứng lên. Cô cúi đầu vuốt tóc, không dám nhìn vẻ mặt Trình Kiến Minh. Vẻ mặt Trình Kiến Minh có hơi lúng túng, nhưng cũng có tức giận. Đương nhiên là ông khống nói Hà Tiêu, chỉ có thể giáo huấn Trình Miễn.
"Con làm gì thế hả ? Đang mặc quân phục mà còn dám làm loạn sao?”
Trình Miễn cũng phản ứng kịp thời, nhìn trước nhìn sau một chút lơ đễnh nói: “Cũng không có người mà cha.”
Lông mày Trình Kiến Minh giật giật, đá cho Trình Miễn một cái: “Không có ai cũng phải chú ý hình ảnh.” Ông nhing Hà Tiêu, hạ giọng: “ Mặt con da dày là việc của con, con bé là con gái, sao con có thể ép buộc con bé thế hả?!”
Bởi vì không tránh né nên Trình Miễn bị cha đá trúng. Anh nhíu mày, có chút bất đắc dĩ, cũng tự trách chính mình ai bảo anh không kìm hãm được cơ chứ.
—— Tám giờ tối thứ sáu, mang theo thẻ căn cước đứng ở bên ngoài cửa chung cư chờ anh.
Cũng không nói là làm cái gì, điên khùng nói một câu như vậy. Phản ứng đầu tiên của Hà Tiêu là gọi điện thoại lại, cô bấm số rồi nhưng lại ấn tắt đi. Bình thường thì Trình Miễn đều gọi điện thoại, nếu anh gửi tin nhắn chắc chắn là có điều không bình thường, có thâm ý khác, Lần này Hà Tiêu đoán chủ yếu là khả năng thứ hai. (editor : anh hiểu chị qua mà)
Suy nghĩ một chút, Hà Tiêu hỏi anh: đi làm gì?
Trình Miễn: điều thứ nhất của thủ tục giữ bí mật, không nên hỏi nhiều.
Thấy tin nhắn này cô liền cười. Cũng không hỏi thêm, xem rốt cuộc anh định giở trò gì.
Bởi vì chuyện tin nhắn giữ bí mật này khiến Hả Tiêu cả ngày thứ sáu cũng không yên tâm làm việc được. Buổi tối tan việc về đến nhà, cùng cha mẹ ăn cơm xong, cô vừa xem tin tức quân sự cùng lão Hà vừa đợi đến tám giờ. Trong lúc chờ đợi Hà Tiêu phát hiện bản thân có chút mong đợi.
Không giữ được vẻ nóng vội, đồng hồ vừa chỉ tám giờ kém năm, Hà Tiêu đi xuống tầng. Đúng lúc phim truyền hình được phát sóng, mẹ Điền cũng không lo lắng hỏi xem cô đi đâu, chỉ có lão Hà nhìn cô thật sâu một cái.
Cô chạy chậm đến cửa,