Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341735
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1735 lượt.
Miễn giao cho cha mẹ chiến sĩ kia.
Đi đi lại lại cũng hết gần một tuần, vừa quay lại đại đội chưa đến hai ngày, các trinh sát cùng các binh lính lại phải ra ngoài đường phố dẹp loạn. Chuyện đánh người diễn ra đúng lúc Trình Miễn đang đi họp tại sư bộ, lúc này anh bị doanh trưởng Mã gọi về, Từ Nghi đang xin nghỉ về nhà cũng vội vàng quay trở về.
"Có chuyện gì xảy ra?" Trình Miễn xuống xe, thấy Phó Liên trưởng Ngô đứng ngay cửa doanh trại, anh mở miệng hỏi.
Lão Ngô luôn cười híp mắt, bây giờ cũng không cười nổi : «Là thằng nhóc Trương Lập Quân, khuya ngày hôm trước uống nhiều quá, đánh nhau với người ta. Mà thằng nhó này cũng là găp chuyện bất bình rút dao tương trợ, nhưng xuống tay có hơi ác. Người nhà bọn họ cũng có chút bản lĩnh, tra ra sư đoàn chúng ta, hiện tại lãnh đạo lớn nhỏ đều biết chuyện này, đang thương lượng biện pháp xử lí. "
Trình Miễn nhướn mày, không nói hai lời đi vào phòng làm việc của lão Mã.
Lão Mã chính vì chuyện Trương Lập Quân gây ra cục diện rối rắm này khiến cho ông phải nghe điện thoại đến sứt đầu mẻ trán, thấy Trình Miễn đi vào, tính tình cũng không dễ chịu hơn chút nào. Lúc này ông cầm lấy một tập tài liệu, muốn đánh về phía anh : «Xem cậu dẫn dắt binh lính tốt quá !
Tình Miễn cũng biết là lão mã đang nổi nóng, tạm thời không dám giúp Trương Lập Quân xin tha thứ, chỉ hỏi : " kết quả như thế nào ạ ? "
«Kết quả ? Kéo đi bắn chết ! " Lão Mã phát hỏa xong, ngồi vào trong ghế, thấy Trình Miễn còn ngượng ngùng đứng tại chỗ thì hừ một tiếng, nói, «Trình Miễn cậu dậy dỗ lính thật là tài cao mật lớn nhỉ, dạy dỗ người ta một trận là được rồi, có cần phải đánh đến vào bệnh viện mới dừng tay không ? "
"Doanh trưởng, ngài không biết tình huống lúc đó." Trình Miễn nói, "Mấy ngày nay đại đội chúng tôi vừa có một chiến sĩ hy sinh, là đồng hương của Trương Lập Quân, cùng một nơi, giao tình rất tốt, trong lòng không vui nên mới quá chén. "
" Cậu đừng thay cậu ta kiếm cớ ! Tôi có thể hiểu tâm tình cậu ta, nhưng nhưng người bị cậu ta đánh không hiểu, người ta không đồng ý hòa giải, chuyện này không coa cách nào khác giải quyêt ! "
Trình Miễn cũng không dám nhiều lời, sau khi ra ngoài trực tiếp đến phòng tạm giam. Trương Lập Quân Chính bị giam ở bên trong, đã sớm tỉnh rượu, mặt mày thẩn thờ nhìn chằm chằm bức tường .
Trình Miễn đứng trước mặt cậu ta, vốn là muốn giáo huấn cậu ta mộ trận, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng chán nản, nên anh nhịn xuống: "có biết cậu đem người ta đánh cho thành cái dạng gì không?"
Trương Lập Quân ngẩng mặt lên nhìn anh, thấy rõ một tia ánh sáng toát ra từ đôi mắt dài : «Dù sao cũng không chết được. "
"Hồ đồ." Trình Miễn nhỏ giọng quát lớn một câu, hai tay chống bên hông, xoay người đứng quay lưng về phía cậu ta, "Người nhà này có chút thế lực, chuyện không tốt lắm. Mấy ngày này trong sư đoàn đang đàm phán với bọn họ, chuyện như vậy nếu có thể đè thì mhất định đè. Bây giờ tạm thời cậu cứ ở đây, tự kiểm điểm bản thân "
"Biết." Trương Lập Quân cười , "Cùng lắm thì cuối năm đi."
Trình Miễn hoàn toàn không muốn cùng cậu ta nói chuyện, trừng mắt liếc một cái, đóng cửa lại đi ra.
Trương Lập Quân trên đường về doanh trại cùng người ta đánh nhau, ngày đó cậu ta xin nghỉ đi ra ngoài, tâm tình không tốt đi đến tiệm cơm nhỏ ở ven đường uống rượu giải sầu, uống nhiều quá, lúc trở lại cũng đã vượt quá thời gian trả phép, đang đi bộ ở trên đường, lúc đi đến trạm xe buýt thì nhìn thấy một người đàn ông đứng trước một sạp trái cây hùng hùng hổ hổ, chân còn thì thỉnh thoảng đá xuống. Trương Lập Quân đi qua hỏi chủ cửa hàng, mới biết người đàn ông này lái xe đâm đổ một thùng trái cây, hắn ta còn muốn chủ cửa hàng bồi thường tiền, còn bị đàn ông kia mắng chó ngoan không chắn đường. Trương Lập Quân vốn là muốn cùng tên đàn ông kia nói đạo lý, nhưng hai người cũng uống quá nhiều, nói được vài câu đã đánh nhau, kết quả là gây ra chuyện lớnnày.
Tên đàn ông kia bị gãy bốn cái xương sườn, Trương Lập Quân cũng bị đánh sưng mặt và một số chỗ. Theo lý thuyết tên đàn ông kia thêu dệt chuyện , cũng không đáng phải để ý, nhưng trong nhà tên kia có bản lĩnh, chỉ nhìn một cách đơn thuần cũng biết, chưa đến một ngày đã điều tra ra đươc Trương Lập Quân và phiên hiệu quân đội của anh, trực tiếp tìm đến sư đoàn, vừa bắt đầu nói chuyện đã không có ý định dàn xếp ổn thỏa..
Lão Mã tức giận cũng là chuyện có lý, sau khi ra ngoài ông gọi Trình Miễn và Từ Nghi vao phòng làm việc, mắng: "Khinh người quá đáng!"
Trình Miễn và Từ Nghi liếc mắt nhìn nhau, hỏi "Trong sư đoàn có ý kiến gì ạ?"
Lão Mã mặc dù tức giận, nhưng năng lực của ông có hạn, muốn giúp cũng không giúp được.
"Người bị đánh kia có người nhà làm trong chính phủ, ở thủ đô, huyện như vậy sư đoàn không áp xuống được, chỉ có thể cho ý kiến. Vốn là định xử phạt nặng một chút là xong nhưng bên kia không đồng ý, nói nếu không chó họ câu trả lời hài lòng thì họ sẽ kiện lên phía trên, không tin không đem được Trương Lập Quân vào phòng giam."
Từ Nghi suy nghĩ một chút: "Chuyện này nếu thật sự muốn giải q