Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.
cũng ổn rồi. Cho nên đừng sợ ông trời giày vò con, hạnh phúc tất cả đều ở phía sau. Cạn ly nào."
Nói xong thì uống một hơi cạn sạch, bà Điền Anh muốn ngăn cản cũng không kịp. Hà Tiêu hiểu rõ lời nói của lão Hà, cảm thấy hơi khổ sở, nâng ly rượu trước mặt lên, rồi ngửa đầu uống hết. Sau đó cầm lấy chai rượu, lại rót đầy cho hai người.
Bà Điền Anh hơi bất ngờ nhìn Hà Tiêu, chỉ thấy cô rót một ly đầy, đặt trước mặt bà.
"Mẹ, chúng ta cũng uống một ly nào."
"Mẹ không thể . . . . ."
Còn chưa từ chối xong, Hà Tiêu lại uống cạn sạch.
Lúc này bà Điền Anh và lão Hà mới ý thức được sự việc có chút không đúng rồi. Mắt nhìn thấy Hà Tiêu lại muốn tự rót rượu cho mình, lão Hà vội vàng ngăn cản: "Không được uống như vậy." Ông cười nói, "Ăn chút đồ ăn đi, nếu không thì dạ dày sẽ khó chịu."
"Con không khó chịu, ba à." Sau khi rượu ngấm, sắc mặt Hà Tiêu trở nên hồng, âm thanh cũng có chút khàn khàn, "Thời điểm khó chịu nhất cũng đã qua rồi, ba, thật sự con không sao đâu."
Ông và bà Điền Anh đưa mắt nhìn nhau, lão Hà nhỏ giọng hỏi: "Con sao vậy? Có phải có chuyện gì xảy ra phải không, làm cho con mất hứng?"
"Không có." Hà Tiêu đột nhiên ngây ngốc vui vẻ nói với lão Hà, "Nếu hôm nay là ngày tốt, vậy con sẽ tuyên bố với hai người một tin tức tốt lành đây."
Cô nâng chai rượu lên, vốn muốn tự rót cho mình một ly, nhưng khi nâng chai rượu lên, làm thế nào cũng không nhấc lên được, không thể làm gì khác hơn là nặng nề đặt lên bàn. Mở to hai con mắt, ánh mắt cô chăm chú nhìn lão Hà và bà Điền Anh, nhẹ nhàng nói một câu: "Con quyết định, sẽ kết hôn với Trình Miễn."
Một sự im lặng đến đáng sợ, ba người đều giống như tượng điêu khắc cứng ngắc ngồi ở một chỗ. Đột nhiên, bà Điền Anh đứng lên, cái ghế ma sát với sàn nhà lùi về phía sau, mang đến tiếng vang chói tai.
Hà Tiêu ngẩng đầu nhìn bà, hình như là mong đợi bà nói gì đó, bất kể là tán thành hay phản đối. Nhưng bà Điền Anh chỉ liếc mắt nhìn cô, đứng dậy khỏi chỗ ngồi, rồi trở về phòng ngủ, nặng nề khép cửa phòng lại. Đây là phương thức cự tuyệt trao đổi và thái độ từ chối thỏa hiệp
Hà Tiêu nhận thấy rõ ràng, trong nháy mắt sức mạnh chống đỡ của cô dường như bị rút cạn. Cô tì trán ở trên bàn, như là vô cùng ủy khuất, ô ô khóc lên.
Cuối cùng lão Hà cũng phản ứng kịp, bị kẹt ở giữa cũng rất khó khăn. Ông đưa mắt nhìn cửa phòng đóng chặt, thở dài một hơi, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai con gái, im lặng dỗ dành cô.
Không biết qua bao lâu, đột nhiên cửa phòng ngủ lại mở ra, bà Điền Anh lôi kéo một cái rương ra ngoài, ném tới trước mặt của Hà Tiêu. Sắc mặt bà cực kì bình tĩnh: "Con khăng khăng muốn ở chung một chỗ cậu ta, vậy thì đừng ở nhà này nữa, dọn dẹp đồ đạc rồi đi tìm Trình Miễn đi."
Lão Hà nghe vậy, sốt ruột ngay lập tức: "Tại sao có thể đuổi con gái đi?"
"Lão Hà ông nghe rõ đi, không phải tôi muốn đuổi nó đi, là nó không muốn sống ở nhà này nữa!"
"Nói linh tinh!" Lão Hà thấp giọng mắng bà, "Đã muộn thế này bà còn để con bé đi đến đó à? Con bé uống rượu nên đây là lời nói khi say, bà còn tưởng là thật à?"
"Không phải lời nói trong khi say rượu." Hà Tiêu đứng lên, thân thể lung lay một lúc, vội vàng dùng tay chống lên bàn, "Đây là con đã suy nghĩ rất lâu rồi, mới đưa ra quyết định." Ánh mắt của cô nhìn bà Điền Anh sáng ngời, "Con thích Trình Miễn, từ khi chúng ta rời khỏi đại viện —— không, có lẽ là từ thời điểm lần đầu tiên con nhìn thấy anh ấy. Con cũng quên rồi, nhiều chuyện con nhớ không rõ ràng lắm, thế nhưng những năm vừa qua, con không thể quên được anh ấy. . . . . ."
Bà Điền Anh chưa từng thấy con gái khóc như vậy bao giờ, bà dừng lại một chút, nói với Hà Tiêu: "Đừng ngây thơ quá, về sau sẽ có lúc con phải chịu khổ sở."
"Con không sợ ——"
"Con không sợ nhưng mẹ sợ!" Bà Điền lạnh lùng ngắt lời của cô, "hồi còn bé, khi con mới ra đời, ba con không về được, ông bà nội con thì mặc kệ không hỏi han mẹ con mình, mẹ ôm con khóc suốt trên đường đến nhà dì con, khổ như thế, con có thể chịu được không?"
"Sẽ không như vậy." Hà Tiêu lắc lắc đầu, giọng nói khàn khàn.
"Vậy thì tốt, mặc dù con có thể chịu những chuyện đó, nhưng tại sao con có thể đi đến quân đội một lần nữa? Con quên ba con bị người ta chèn ép đến phải chuyển nghề như thế nào rồi à ? Con quên ba con sau khi chuyển nghề thì người trong đại viện xem thường chúng ta như thế nào rồi à? Ngay cả một tiểu sĩ quan đưa đón học sinh cũng dám bắt nạt con, cả một xe đầy học sinh lại chỉ quên đón một mình con, giữa mùa đông phải đi trong tuyêt để trở về, khi cởi tất ra chân con đều đỏ hết mà ba con còn bất lực đến mức không dám nói câu nào, con quên rồi hả? Nói cho con biết Hà Tiêu, mẹ không quên được, cũng không thể để con chịu khổ như vậy. Nơi mà người ta lạnh lùng như vậy, thì rời đi càng xa càng tốt!"
Hà Tiêu không có cách phản bác những lời tố cáo này, bởi vì đây chính là sự thực, cũng là cũng là nơi mang đến đau đớn cho bọn họ. Bà Điền Anh mong cô có thể vì vậy mà nghe lời bà nói, nhưng Hà Tiêu biết, thế nào cô cũng làm cho bà thất vọng.
"Con không có quên, cũng k