Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341889
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1889 lượt.
ch mời tiệc nhìn ngay ra vấn đề liền ân cần thay anh đổi một tiếp viên khác. Còn cô gái tên Phương Vân vẻ mặt lộ chút ái ngại nhung vẫn thuận theo ý khách, đối sang ngôi cạnh một vị khách khác tiếp tục hầu chuyện mua vui.
Mãi đến khi cuộc ăn nhậu xã giao kẽt thúc thì Châu Tứ Hoành đã say khướt. Anh chẳng nhớ rõ bán thân anh đã uống bao nhiêu ruợu, thậm chí còn chẳng nhớ rõ mình làm thế nào đi ra khỏi cửa KTV.
Khi tinh dậy anh phát hiện ra mình đang nằm trên giường tại quán ruợu. Cô gái trẻ nằm bên cạnh với làn môi xinh đẹp kiều diễm đặt trên bả vai anh.
Anh vỗ trán đứng đậy đánh thức Phương Vân. Có lẽ do gương mặt cô không xinh đẹp, cô gái toát chút tự ti ấm ức, vừa mặc quần áo vừa giải thích:
"Lúc hết tiệc ngài gọi em đến hầu ngài".
Anh chẳng nhớ gì nữa nhưng cứ cho là có đi chăng nữa, lúc đó người anh gọi có lẽ chẳng phải là cô ấy.
Anh không nói gì thêm, chỉ nhặt quần áo dưới đất lên rồi rút vài tờ tiền.
Phương Vân nói: “Nhiệm tổng đã trả tiền rồi", có lẽ là thật sự mới vào nghề không lâu, ham muốn cùng đạọ đức nghề nghiệp đang giằng xé dữ dội, vì thế mà ánh mắt cô hơi do dự, bàn tay chìa ra theo bản năng rồi nhanh chóng rụt lại.
Nhiệm tổng là người mời tiệc lần này thật sự chăm sóc mọi người rất chu đáo. Châu Tử Hoành chẳng nói lời nào trước khi ra về để lại tờ tiền trên bàn.
Sau khi rời khỏi quán rượu, anh gọi tài xế đến đón. Nằm nghiêng người ở băng ghế sau lại nghỉ ngơi hơn hai tiếng đồng hồ, lúc này anh mới cảm thấy đã rã rượu.
Đêm đã khuya, người tài xế im lặng hồi lâu lên tiếng hỏi:
"Châu tổng, giờ ngài muốn đi đâu?".
Anh nhắm hờ mắt, nói địa chỉ theo phản xạ. Sau đó thì đến căn hộ này trông thấy người phụ nữ ngồi trên giường với gương mặt cảnh giác vì tiếng động lúc nửa đêm.
Anh tựa vào cửa nhìn cô, bỗng dưng thấy buồn cười, dường như anh đã tạm thời quên đi những gì khiến anh không vui trước đó.
Sau đó anh đi đến bên giường dưới ánh mắt anh gò má thuần khiết cùng thân thể mềm mại trắng trẻo ấy khiến tâm trạng anh trở nên vô cùng phấn chấn còn hơn cả lúc vừa mới tiến vào cửa. Đã sống từng ấy năm lẽ đương nhiên anh hiểu rằng điều này có ý nghĩa gì.
Có lẽ là men rượu vẫn chưa hoàn toàn tan biến vì thế mà lần đầu tiên anh bày tỏ thành thật suy nghĩ của lòng mình.
Anh nói:
"Anh nhớ em".
Thế mà câu nói thật lòng đó của anh đổi lại là vết cắn mạnh của cô, ngay phần tiếp giáp giữa cổ và bả vai.
Anh cứ ngỡ cô không hàỉ lòng chuyện gì nhưng liền sau đó cô chỉ trở mình cứ thế lặng lẽ ngủ thiếp đi.
Mãi đến gần sáng, Châu Tử Hoành cố chút ngái ngủ.
Anh xoay người ngón tay theo thói quen sờ soạng gò má ngưòi bên cạnh.
Kết quả ngón tay vồ tình chạm vào giọt nước ẩm ướt khiến anh kinh ngạc:
"Sao thế?".
Anh xác định cảm giác mát lạnh đó chính là những giọt nước mắt.
Thế là anh ngồi dậy kéo Thư Quân quay về phiá mình.
Thư Quận nhắm nghiền mắt,khóe mắt mơ hồ ngấn lệ.
"Không sao."
Cô nhỏ tíếng đáp.
"Rốt cuộc là em làm sao?"
"Nằm mơ thấy ác mộng."
"Thế nên giật mình tỉnh giấc à?"
"Vâng"
Anh như yên tâm lại tiếp tục nằm xuống, cười nhạo cô:
“Thật là khờ, đáng sợ đến đâu cũng chỉ là giấc mơ thôi mà."
"Vâng."
Cô xoay người, lưng đối diện với anh, giọng nhẹ nhàng mơ hồ:
"Đúng là khờ thật".
Gần như vờ ngủ cả đêm giờ thì giọt nước mắt cũng vô tình bị Châu Tử Hoành nhận ra.
Trái lại Thư Quân cảm thấy thoải mái đôi chút, tính thần thả lỏng, cơn mệt mỏi rốt cuộc ập đến với cô. Cô ngủ một mạch đến khi mặt trời nhô cao.
Vừa may hôm nay không có chương trình gì, cũng chẳng cần đến công ty, điều duy nhất Thư Quân không ngờ đến chính là Châu Tử Hoành cũng hiếm khi rỗi rãi thế này. Khi cô tỉnh giấc thì anh vẫn ngủ rất say. Cô lẳng lặng đi vào nhà tắm tiện tay vứt bộ quần áo tối qua của Châu Tử Hoành vào máy giặt.
Rửa mặt xong, cô suy nghĩ rồi lại lôi tất thảy quần áo ra ngoài gấp qua loa rồi đặt trên đầu giường để người nằm trên giường mở mắt ra trông thấy ngay.
Sau đó cô đi chuẩn bị bữa sáng. Ba rọi xông khói, trứng Ốp la, bánh mỳ nướng, mỗi người một phần.
Đúng lúc máy nưóng bánh mỳ phát ra tiếng động giòn tan, Châu Tử Hoành khoác bộ quần áo thường ngày xuất hiện trước cửa nhà bếp.
"Tránh ra."
Cô mang chiếc đĩa đi vòng qua anh, ngồi xuống bàn ăn.
Bánh mỳ nướng thơm mềm, trứng chiên đẹp mắt, ba rọi xông khói nhập khẩu lần trưóc Nicole cho cô, nghe nói giá rất đắt.
Ánh mặt trời phản chiếu ngoài cửa sổ, lúc này nhiệt độ trong phòng hơi cao nhưng Thư Quân không mở điều hòa mà vẫn cảm thấy lòng bàn tay lạnh ngắt.
Cô khẽ cụp mắt, xem chừng như đang chuyên tâm thưởng thức bữa sáng của mình.
Đối diện với thái độ cố tình lạnh nhạt ấy, Châu Tử Hoành không khỏi lưót nhìn cô một lượt.
Vừa may lúc đó điện thoại anh reo lên, Trần Mẫn Chi gọi. Anh xoay người lục tìm bình nưóc trong tủ lạnh, vừa uống vừa đi ra lan can nghe điện.
Trần Mẫn Chi báo cáo tình hình liên quan đến việc dự án phát triển bất động sản lớn nhất hiện nay của G&N tạm thời đang gặp phải một số vấn đề và trở ngại.
Một cuộc đ