The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.

ờ đến chính là, bắt đầu từ hôm đó mãi đến ra Tết cô cũng không tài nào liên lạc được với Châu Tử Hoành.
Điện thoại của anh trước sau vẫn nằm trong vùng phủ sóng nhưng lại chẳng có ai nghe máy cả. Cả đêm Ba mươi gọi điện chúc Tết, anh cũng chẳng nhận điện thoại.
Mấy ngày sau đó, Thư Quân ở nhà dì Lưu chơi cùng với San San, thi thoảng nhớ đến Châu Tử Hoành, nhưng lại chẳng tài nào tìm được anh. Lúc đầu thì cô không để tâm nhưng tình trạng kỳ lạ này tiếp diễn mấy ngày liền, cuối cùng cô cũng hơi lo lắng. Sau đó cả San San cũng nhận ra, kéo vạt áo của cô, nũng nịu hỏi: “Cô ơi, cô làm sao thế?”.
Dì Lưu đang gói há cảo, cũng mỉm cười nhìn cô, “Tiểu Quân con có tâm sự à? Sáng giờ đã ngẩn người ra mấy lần rồi”.
Cô vội vàng phủ nhận.
Dì Lưu hỏi: “Có phải là đang yêu không? Nếu như có bạn trai rồi, hôm nào cháu dẫn về nhà chơi đi, để dì và chú Lưu xem thế nào”.
“Đâu có!” Thư Quân mỉm cười, “Hiện giờ công việc con rất bận, không có thời gian suy nghĩ những việc đó!”.
“Tuổi tác của con cũng tương đối rồi đó, cũng nên tìm một người đi thôi. Nhớ lúc đầu chị dâu con và anh con cưới nhau, cũng chỉ mới hai mươi bốn tuổi thôi.” Nhắc đến con gái và con rể qua đời sớm, dì Lưu không khỏi đau lòng, ngừng gói há cảo nhìn San San thở dài. “Hài… thời gian trôi đi nhanh quá, chớp mắt San San đã sáu tuổi rồi.”
Lo sợ dì Lưu lại khơi lại chuyện cũ, Thư Quân vội ngắt lời dì: “Dì à, đừng nghĩ đến chuyện trước đây nữa. Hiện giờ chỉ cần dì và chú khỏe mạnh, San San bình yên trưởng thành, những việc khác không quan trọng, chẳng phải sao?”. Cô mỉm cười đứng cạnh giúp dì cà bột. “Đợi khi nào con tìm được đối tượng kết hôn, thì sẽ dẫn về ra mắt dì chú đầu tiên, được không nào?”
Dì Lưu thích thú mỉm cười, “Con a đầu này, còn phải “thẩm định” gì nữa cơ chứ. Cùng lắm dì và chú chỉ giúp con tham khảo thôi. Chuyện lớn cả đời phải do con tự mình làm chủ chứ!”.
Cô cũng mỉm cười, lễ phép trả lời: “Con biết rồi”.
Ở lại thành phố B đến hết mùng bốn, sáng mùng năm Thư Quân mới đáp chuyến bay trở về. Dù là vào dịp tết nhưng vé xe cũng đã được bán hết sạch.
Đoạn đường không xa lắm, chỉ lòng vòng trong nội thành. Về đến thành phố C cũng đã giữa trưa, Thư Quân vừa xuống đến trạm liền cảm nhận được chiếc điện thoại di động trong túi xách rung liên hồi. Cô trốn sang chỗ tương đối vắng người, lôi chiếc điện thoại ra, cũng chẳng nhìn xem là ai nhận điện thoại luôn.
Bên kia đối phương dường như vô cùng tĩnh lặng, giọng điệu thấp trầm vọng ra, cũng chẳng rõ là vì sao, con tim cô đột nhiên đập điên cuồng, sau đó dường như đã tìm lại được tiếng nói của mình, cố ý lạnh lùng hỏi: “Có chuyện gì?”.
Cô gọi biết bao nhiêu cuộc điện thoại, mãi đến hôm nay mới có hồi âm. Vốn dĩ chẳng thấy ra sao cả, vậy mà hiện giờ đã liên lạc rồi thì lại vô cùng phẫn uất.
Châu Tử Hoành ngừng lại hỏi: “Em đang ở đâu?”.
“Không liên quan đến anh.”
“Lại đang giận gì thế?”
Anh vờ như chẳng có chuyện gì cả, cô giận quá hóa cười: “Châu tiên sinh à, có phải rốt cuộc anh cũng rảnh rỗi rồi không nên mới có thời gian gọi điện thoại cho em?”.
Nhưng đầu dây bên kia trầm mặc vài giây, anh như không hề hay biết mọi việc: “Em đã tìm anh ư?”.
“Giả vờ y như thật ấy.”
“Anh thật sự không biết gì cả.” Giọng điệu anh trầm thấp, bình tĩnh lại dường như đầy mệt mỏi, khác hoàn toàn so với ngày thường. Một lúc sau anh mới nói: “Năm ngoái gặp tai nạn giao thông, anh vừa mới xuất viện”.






Em sẽ ở bên anh
Rốt cuộc thì cô vẫn động lòng trước người đàn ông này, cho dù đó là việc trước giờ cô luôn cố gắng né tránh.
Khi Thư Quân vội vã đến khu biệt thự, người mở cửa cho cô là một cô gái trẻ tuổi.
Đối phương tự giới thiệu mình là trợ lý của Châu Tử Hoành, họ Trần. Cô để Thư Quân vào nhà rồi chỉ tay lên lầu: “Châu Tổng đang ở trong phòng, ngày mai tôi lại đến”. Lời ít ý nhiều, không hề có ý gì thăm dò cả.
Thư Quân gật gật đầu nhưng trước khi lên lầu không khỏi xác nhận: “Anh ấy không nói rõ trong điện thoại. Hiện giờ anh ấy không sao chứ?”.
Cô khẽ ho một tiếng, rồi mới do dự mở miệng nói: “Mắt anh bị sao vậy?”.
Nhận ra cô, biểu cảm Châu Tử Hoành rõ ràng thoải mái hơn. Anh ngồi dậy, tựa vào đầu giường, thần sắc còn điềm đạm hơn cả Thư Quân nữa.
“Tạm thời không nhìn thấy gì.” Anh nói rồi lại chìa tay ra về phía cô: “Lại đây đi”.
Mặc áo ngủ, trông anh dường như gầy đi nhiều so với trước khi đi công tác. Lúc này cô mới để ý thấy mái tóc anh đã cắt rất ngắn, xem chừng nhìn không quen mắt nhưng cũng chẳng khó coi chút nào, trái lại còn toát lên vẻ điển trai gần như rõ nét trên gương mặt.
Cô vẫn hơi do dự, chẳng ngờ được rằng lại có tình huống thế này, trong cuộc điện thoại trước đó anh chẳng nói gì cả, vừa rồi trợ lý Trần cũng không nói rõ. Vì thế mà không kịp phản ứng, đầu óc ong ong chỉ nhớ đến những từ ngữ mấu chốt đáng sợ.
Mắt anh có vấn đề.
Anh không nhìn thấy nữa.
“…Tại sao lại như vậy chứ?” Đắn đo một hồi, cuối cùng cô nắm chặt lấy tay anh.
Giọng điệu cô