Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341813

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1813 lượt.

nhất là báu vật trong tay, sao nỡ lòng để cô dấn thân vào vũng bùn này chứ?
Nhưng anh đã qua đời rồi, vả lại chính tận mắt cô trông thấy.
Tình cảnh đáng sợ như thế, hàng đêm đã từng giằng xéo, giày vò thần kinh cô.
Từ giây phút đó trở đi, dù rằng cô từng là công chúa cũng chẳng còn sự chở che bênh vực, nhanh chóng trưởng thành. Cô từng biết bao lần ngồi bên giường ôm lấy bờ vai run rẩy của mình, khi ngủ cũng chẳng dám tắt đèn, chỉ cần nhắm mắt lại là thấy ác mộng. Khi trải qua những việc này, bên cạnh cô chẳng hề có người thân nào. Mạc Mạc cùng Quách Lâm đi thực tập ngoại tỉnh, Bùi Thành Vân đã sớm rời khỏi cuộc sống của cô, bặt vô âm tín. Kỳ thực cô vẫn còn nhớ anh, nhưng vẫn ráng gắng gượng kiềm chế bản thân, bướng bỉnh vứt bỏ tất thảy những gì liên quan đến anh ra khỏi thế giới của mình.
Lúc đó cô chẳng thể dựa dẫm vào ai cả, ngay cả tiền sinh sống cũng là cả vấn đề. Tiền gửi tiết kiệm Thư Thiên để lại cô đã rút ra dùng một phần trong trường hợp cấp bách. Tiếp đó cô bắt đầu rải sơ yếu lý lịch khắp nơi. Cô chọn ra rất nhiều doanh nghiệp và công ty, hồ sơ xin việc rải như giăng lưới. Nhưng hồi âm lại hoàn toàn tỷ lệ nghịch. Sau đó thì cô gặp lại Châu Tử Hoành.
Rời khỏi Lệ Giang, Châu Tử Hoành như biến thành người khác. Trong giới thương trường, thân phận và địa vị hô mưa gọi gió của anh chợt xuất hiện ngay trước mắt cô. Tinh thần sôi nổi, tâm điểm chú ý của mọi người khiến cô gần như hoài nghi chuyến đi Lệ Giang lần đó chỉ là giấc mộng.
Còn cô vẫn là một sinh viên mới tốt nghiệp bước vào đời, vừa tìm thấy một công việc chính thức trong đời, lại là trợ lý giám đốc kinh doanh vốn chẳng liên quan gì đến chuyên ngành đã học. Gọi là trợ lý nghe hay là vậy nhưng thật ra chỉ là xã giao tiếp khách mà thôi. Tối đó cô bị khách hàng trút cho say mèm, cả vị giám đốc cũng say túy lúy đến mức bất tỉnh nhân sự. Sau khi tan tiệc, cô loạng choạng bước ra khỏi sảnh bao, kết quả là đụng ngay vào người anh ngoài hành lang.
Cô gần như rơi vào vòng tay của anh, ngửi thấy mùi hương đặc trưng trên thân thể anh. Đó là mùi hương hòa quyện giữa thuốc lá và nước hoa, mang chút hơi lạnh thấu xương, dường như là một loại thực vật thần bí sinh trưởng vào mùa đông.
Cô hít sâu một hơi, ngước đôi mắt mơ màng chưa kịp trông thấy dáng hình đối phương thì đã chẳng kiểm soát được bản thân nôn thốc ra.
Cô nôn hết cả lên người anh, dạ dày bỗng dưng sôi cuồn cuộn, trong cơn choáng váng cô nghe thấy rất nhiều tiếng động, dường như có người vội vã bước đến nói gì đó, tiếp đó nghe thấy giọng nói lạnh lùng kinh hoàng từ trên đỉnh đầu vọng sang: “Không có gì”.
Có người đưa cho cô chiếc khăn mùi soa ấm, cô đưa khăn lên miệng hít một hơi, lúc này mới sực nhớ ra nói lời xin lỗi.
“Không sao cả.” Vẫn là giọng điệu đó thốt ra từ làn môi mỏng của đối phương, điềm tĩnh đến mức thiếu cả xúc cảm nhưng lại đầy nam tính. “Có cần giúp gì không?” Anh hỏi.
Cô hơi mơ màng, không xác định được có phải anh đang hỏi mình. Hồi sau mới ý thức được, cô gật đầu bừa, nói: “Em muốn về nhà!”.
Quả nhiên cô được đưa ngay lên xe. Băng ghế sau xe thoải mái ấm áp, trong xe còn có hương thơm nữa, tốt hơn biết bao nhiêu lần chiếc xe của giám đốc. Dư âm rượu vang thật đáng sợ, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, chẳng biết trời đất gì nữa. Mãi đến khi xe dừng mới bị đập dậy, cô miễn cưỡng đến cả mắt cũng chẳng buồn mở, mượn hơi men buông thả bản thân mình.
Đã lâu rồi cô không có bộ dạng thế này. Từ sau cái chết của anh trai, người duy nhất cô có thể làm nũng đã chẳng còn nữa rồi.
Tối hôm đó, đầu óc cô rối bời tựa như chất keo dính, cô chẳng rõ đối phương đã đưa cô đi đâu qua đêm. Cô vốn không để tâm đến, chỉ nắm chặt lấy tay áo của anh, má cô áp sát trước lồng ngực, bỗng dưng có cảm giác xúc động muốn khóc.
Nhưng cô không biết rằng bản thân mình thật sự rơi lệ. Một ngày sau đó rất lâu, Châu Tử Hoành vô tình hỏi: “Lúc đó em khóc à?”.
Cô ngẩn người, tìm lời giải thích qua loa khỏa lấp cho qua chuyện.
Cô không muốn nói, thật ra chỉ vì sự cô độc đè nén quá lâu cùng sự xuất hiện vừa đúng lúc của anh, dưới tác dụng mạnh của men rượu khiến cô đột nhiên cảm thấy mình có một chỗ dựa.
Đó là ảo giác.
Nhưng lúc đó cô thà rằng chìm đắm trong thứ ảo giác ấy, cũng mong rằng mãi mãi không phải tỉnh dậy.
Qua đêm trong khách sạn cao cấp khiến cô từ một cô gái đã trở thành phụ nữ. Ánh nắng mặt trời buổi ban mai ngày hôm sau chiếu xuống mép giường, cuối cùng cô cũng tỉnh giấc, mở mắt trông thấy người đàn ông nằm bên cạnh.
Ban đầu là kinh ngạc, sau đó thì từ từ bình tĩnh lại và rồi cuối cùng dường như cô nhoẻn nụ cười khó hiểu.
Trùng hợp đến thế…
Hóa ra là anh.
Cơ thể có hơi khó chịu nhưng cô không thấy đau khổ ân hận gì cả. Đêm qua, tuy là cảm giác về đôi môi anh lướt trên làn da của mình cô đã chẳng còn nhớ rõ nữa, nhưng cô lại nhớ rất rõ bản thân mình đã yên tâm ngủ thiếp đi thế nào trong vòng tay của anh.
Đó là người đàn ông cô gặp tại Lê Giang xa xăm, mãi tận bây giờ vẫn là người đàn ông xa lạ. Vậy mà chính vào lúc cô liên t


Teya Salat