Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1815 lượt.
này.
Khu nội trú và ngoại trú thông nhau, ngoài sảnh ngoại trú đông nghẹt người. Cô nín thở nhanh chóng sải bước về phía cổng ra vào, kết quả là tình cờ lướt qua vai một người đàn ông.
Cô dừng bước theo tiềm thức, quay đầu gọi: “Châu Tổng”.
Người đàn ông dáng hình cao dong dỏng ấy quay người lại.
Choạng vạng tối lại ở trong phòng anh lại đeo kính đen, che đi đôi mắt hẹp thon dài.
Bạch Hân Vy do dự nói: “Anh…”.
Châu Tử Hoành gật đầu: “Cô Bạch, trùng hợp thế!”.
Vụ tai nạn xe Châu Tử Hoành che giấu rất kỹ chẳng để lộ chút thông tin nào ra ngoài. Vì thế mà Bạch Hân Vy chẳng hề hay biết anh tạm thời bị lòa. Tuy rằng vừa nãy trông thấy bộ dạng của anh hơi kỳ lạ, nhưng cảm giác kinh ngạc ấy cũng mau chóng tan thành mây khói theo biểu cảm thờ ở của anh. Cô mỉm cười nói: “Vừa đi thăm một người bạn, giờ tôi phải đi rồi”, dường như chẳng có ý thăm dò gì Châu Tử Hoành, chậm rãi nói lời tạm biệt rồi rời đi.
Xe chạy êm ả trên tuyến đường chính trong trung tâm thành phố, ánh đèn đường sáng lấp lánh,những ánh đèn neon của những trung tâm thương mại điểm xuyết những tia sáng lấp lánh rực rỡ giữa trời đêm, phảng phất sắc màu lung linh đan chéo xuyên suốt cả thành phố.
Lướt ngang qua cánh cổng một trung tâm mua sắm quy mô lớn, Bạch Hân Vy hời hợt liếc mắt nhìn, lấy làm lạ nói: “Hôm nay chỗ này sao mà náo nhiệt thế này?”.
Trợ lý riêng ngồi cạnh cô, trả lời: “Hình như là tổ chức hoạt động. Tôi có một người bạn làm ký giả làng giải trí, hiện giờ cũng đang ở đó”.
“Vậy à?” Bạch Hân Vy tiện miệng đáp một câu, sau đó di chuyển ánh nhìn.
Buổi họp báo ra mắt album đầu tay bước đầu diễn ra thuận lợi, tiếp đó hàng loạt những hoạt động của cả tuần đều được sắp xếp, đồng thời yên lặng chờ đợi phản hồi của thị trường.
Khi buổi họp báo kết thúc, Thư Quân về đến nhà thì đã khuya rồi.
Cô không về nhà mình, mà đi đến chỗ của Châu Tử Hoành. Mấy ngày nay cô cố ý giảm thiểu liên lạc với anh, đặt toàn bộ tâm trí vào công việc, vậy mà cũng bình yên trôi qua. Vì thế mà cô nghĩ, thế này cũng khá tốt rồi. Nói cho cùng thì, ai rời xa ai thì rồi cũng sẽ sống tốt cả thôi, chẳng phải thế ư?
Trước đây cô giữ một chùm chìa khóa khu biệt thự, mở cửa vào nhà mới phát hiện ra Châu Tử Hoành không ở nhà. Cô nhấc lấy điện thoại theo thói quen, cầm trong lòng bàn tay lật tới lật lui một hồi rồi vứt sang một bên. Chẳng rõ Châu Tử Hoành đi đâu nữa, nhưng cô cũng chẳng định hỏi. Cho dù mắt anh không nhìn thấy cô cũng không lo lắng anh sẽ có chuyện gì bất trắc.
Châu Tử Hoành chẳng bao giờ lo lắng không có người chăm sóc. Còn cô, cũng chẳng cần phải ngốc nghếch đến mức nhớ nhung anh!
Cô đi thẳng lên lầu hai tìm hai bộ đồ thể thao trước kia để lại đây.
Vài ngày trước đây có một thông báo, yêu cầu phải diện đồ thể thao, để có thể phối hợp với phong cách và chủ đề album mới. Thu dọn xong quần áo trong phòng ngủ, Thư Quân đứng phắt dậy quay đầu lại trông thấy chiếc giường king size. Châu Tử Hoành xưa nay vốn rất biết hưởng thụ, yêu cầu rất cao với nơi ăn chốn ở, đến cả quy cách nội thất phòng ngủ cũng chẳng phải ngoại lệ.
Cô hoài nghi bản thân thời gian gần đây cũng bị anh tập thành quen thói rồi. Trở về nhà của mình mới phát hiện ra, nơi ở của cô mãi mãi không thoải mái bằng chỗ của anh.
Bận rộn cả ngày trời, cô thật sự mệt đến chết. Trên giường chăn xếp chồng mềm mại như áng mây, ánh đèn trong phòng mờ ảo, với một người có bệnh ngủ li bì như cô thì đây quả là sự quyến rũ chết người.
Dù sao thì anh cũng vẫn chưa về, Thư Quân suy ngẫm cảm thấy hài lòng cắm đầu nằm xuống.
Thế nhưng vẫn chưa kịp lăn đi trở lại trên chiếc giường rộng lớn mềm mại thoải mái này thì đã có âm thanh vọng lại từ dưới lầu. Cô bỗng chốc bật dậy, cả tóc cũng chẳng kịp chỉnh sửa chỉ nhanh chóng sải bước ra ngoài.
Quả nhiên Châu Tử Hoành đã trở về, vả lại chỉ có một mình.
Đứng ở cầu thang, trông thấy anh cởi bỏ áo khoác ngoài và giầy, Thư Quân cảm thấy cảnh tượng trước mắt hơi là lạ. Cô ngẩn người trong vài giây đột nhiên phản ứng lại, không khỏi há hốc miệng kinh ngạc nói: “Mắt anh nhìn thấy rồi à?”.
Châu Tử Hoành ngước mắt nhìn cô, cô đã mau chóng chạy từ trên lầu xuống. Dường như vẫn không tin, cô đưa tay ra theo thói quen, đung đưa tay trước mắt anh.
“Khờ quá!” Châu Tử Hoành chụp lấy bàn tay cô, vứt kính đen lên bàn trà, lúc này mới hỏi qua loa: “Trước khi đến sao không nói với anh”.
“Lẽ nào việc gì cũng phải báo cáo với anh sao?” Mắt cô chớp chớp nhìn anh.
Thật sự tốt rồi, anh lại nhìn thấy, đôi mắt đó cuối cùng cũng đã tìm lại được sự tập trung. Cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đây mới chính là dáng vẻ cô quen thuộc, ánh mắt ấy lộ ra từ đôi mắt hẹp dài dưới bóng đèn chiếu rọi dường như sâu thẳm trong màn đêm u ám.
Cô mừng cho anh, nhưng chớp mắt liền cảm thấy cực kỳ khó chịu. “Mắt đã sáng lại rồi, sao anh chẳng nói với em? Hồi phục bao giờ thế? Khỏi hẳn rồi phải không?”
“Anh cứ ngỡ em không có hứng thú muốn biết.” Cánh tay anh khẽ rụt lại, kéo cô lại gần trước mặt, không trả lời loạt câu hỏi đó, trong nụ cười m