Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341808
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1808 lượt.
ói nên lời. Cô lúc này đây tựa như một loài vật nhỏ đang khiếp sợ, ánh mắt kinh hoàng, sắc mặt vô cùng khó coi.
Châu Tử Hoành chau mày, đứng phắt dậy, chạy đi tìm người phụ trách để tìm hiểu tình hình.
Anh muốn cô nằm xuống ngủ, nhưng cô lại dềnh dàng chẳng chịu nhắm mắt lại.
“Em sợ…” Cuối cùng cô nói.
Anh im lặng. Đây là lần đầu tiên cô để lộ ra dáng vẻ yếu đuối, hèn nhát trước mặt anh. Chú nhím dường như đột ngột thu lại những chiếc lông bảo vệ sắc nhọn, gai góc trở thành một chú thỏ trắng nhỏ cần sự bao bọc bảo vệ.
Ánh mắt Thư Quân lay động, giơ tay ra kéo lấy cánh tay anh, cô do dự hỏi: “Anh còn định ra ngoài không?”.
“Trễ vậy rồi, chẳng đi đâu nữa.”
“Ồ.” Cô dường như yên tâm đôi chút, nhưng vẫn tay vẫn bám chặt lấy anh.
Đầu ngón tay cô trắng bệch, lành lạnh vẫn đang khẽ run rẩy. Châu Tử Hoành không khỏi chau mày, trầm mặc trong giây lát liền đứng dậy cởi bỏ y phục rồi nằm xuống cạnh cô.
“Thế này đã được chưa nào?” Anh hỏi.
Mùi thuốc lá, còn có hương thơm nước hoa, hòa quyện lẫn vào nhau… Hơi thở anh ấm áp là thế. Sao trước giờ cô không phát giác ra nhỉ? Thư Quân ngước mắt nhìn anh hồi lâu, như đang nhìn một người xa lạ, trầm mặc không đáp chỉ gật gật đầu.
Thế nhưng cô không ngủ được.
Vừa nhắm mắt lại, cảnh tượng kinh hoàng liền nhảy ra tựa như bàn tay của ma quỷ không thương tiếc bóp nghẹt lấy hơi thở của cô. Cô thật sự hoảng sợ vì nhớ đến Thư Thiên.
Thư Thiên mất đi, cũng ngay trước mắt cô, lúc đó anh đã phát điên rồi. Tinh thần hoàn toàn suy sụp, ngay cả cô anh cũng chẳng nhận ra. Anh dường như coi cô là người khác. Anh nhốt cô vào căn phòng nhỏ suốt hai ngày một đêm còn túm lấy bả vai cô nhắc đi nhắc lại: “Mandy, đừng rời xa anh… Anh không cố ý mà…”.
Nhưng mà, Mandy là ai? Cô vốn không quen, điều duy nhất có thể xác định đó chắc chắn không phải là tên tiếng anh của chị dâu. Vì thế không khỏi âm thầm kinh ngạc, xem ra thì anh hai đã yêu một người phụ nữ khác đến phát cuồng. Còn cô là em gái ruột nhưng mãi đến hôm nay mới phát hiện ra.
Trong cơn ác mộng kéo dài, cô giương mắt nhìn cảm xúc của Thư Thiên trong đau thương và phiền não đan chéo vào nhau, trông thấy anh miệng nói xằng bậy, ánh mắt mơ màng, cô muốn dỗ dành anh uống thuốc nhưng những viên thuốc đều bị anh hung hăng ném ra ngoài cửa sổ. Mỗi lần như vậy, anh đều để lộ thái độ vô cùng phẫn uất, hét lớn lên: “Anh không có bệnh!”. Phần lớn thời gian, anh chỉ ngồi một mình trầm ngâm thất thần, hoặc nhìn chăm chăm cô bằng ánh mắt kỳ lạ, ôm đầu lầm bầm với chính mình.
Cô cảm thấy sợ hãi nhưng nhiều hơn là sự đau xót.
Anh trai cô từng là một người hoàn hảo là thế sao lại trở nên thế này chứ? Có lẽ là vì Mandy, hoặc có thể là vì chuyện khác. Sự suy sụp của anh bắt đầu từ sự kìm nén, tinh thần từng chút từng chút bị nuốt trọn lấy, cuối cùng thì chẳng thể nào cứu vãn được.
Phía bệnh viện đã tìm khắp mọi ngõ ngách, còn cô thì lại bị giam cầm, chẳng còn cách nào nữa. Cuối cùng vào rạng sáng, trong lúc trạng thái tinh thần mỏi mệt, cô thật sự không kìm được đã ngủ gật. Thư Thiên kết thúc cuộc đời trong giấc mộng của cô bằng một lưỡi dao còn cô thậm chí chẳng hề hay biết trên người anh có cất giấu thứ ấy.
“Ngủ không được ư?” Trong đêm tối giọng điệu nhạt nhạt của Châu Tử Hoành vang lên.
“Ừ.” Ngón tay Thư Quân cử động trong tấm chăn, lúc này mới phát hiện ra bản thân đã duy trì tư thế này quá lâu rồi gần như cứng đờ. Vậy thì sao anh lại phát giác ra cô vẫn chưa ngủ cơ chứ?
“Chắc em cần bác sĩ tâm lý.” Cô đột nhiên nói.
“Để mai anh sắp xếp cho.”
“… Cảm ơn.” Cô trở mình, lưng tựa sát vào ngực anh.
Sau một hồi, cô cảm nhận làn môi Châu Tử Hoành đặt lên đỉnh đầu. Nụ hôn lặng lẽ này dường như có tác dụng vỗ về an ủi diệu kỳ, cô gượng ép mình nhắm mắt, thấp giọng nói: “Ngủ đi”.
Sáng ngày hôm sau, cô được đưa đến gặp một bác sĩ tâm lý nổi tiếng.
Thư Quân cùng bác sĩ trò chuyện trong suốt ba tiếng đồng hồ. Trên đường về, cô hỏi: “Hôm nay anh không phải đến công ty à?”.
Hôm nay Châu Tử Hoành đích thân lái xe, anh nhìn cô rồi lại hướng sự tập trung về con đường trước mặt, nói: “Đã đi rồi”.
Cô hơi kinh ngạc: “Khi nào thế?”.
“Lúc em và bác sĩ nói chuyện riêng với nhau.”
“Ồ, hiệu quả cao thật đấy!”
Cô còn hỏi chuyện, còn đáp trả anh, phải chăng điều trị tâm lý đã có hiệu quả rồi ư? Dù sao chí ít cũng tốt hơn trạng thái tối qua rất nhiều. Về điều này, Châu Tử Hoành cảm thấy hài lòng. Thật ra vị bác sĩ này vô cùng “mát tay”, anh không thể không dựa vào mối quan hệ của bố anh để hẹn ông ấy. Vì một người bệnh như Thư Quân, bác sĩ đã phải đổi lại vé máy bay đi Hawai, hôm nay lại còn cẩn thận dặn dò riêng anh: “Môi trường tốt, thoải mái rất có lợi hơn cho sự hồi phục tâm lý của người bệnh, lúc này cần phải đặc biệt tránh áp lực dù là trong cuộc sống hay trong công việc”.
Xe chạy đến cửa hàng ăn, Châu Tử Hoành vừa dừng xe vửa hỏi: “Em thích nước nào?”.
“Là ý gì đây?”
“Dẫn em đi giải khuây.”
Thư Quân ngẩn người ra, rồi nói: “Làm gì có thời gian chứ, gần đây rất nhiều việc ph