Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341799

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1799 lượt.

có ai thân thích ở thành phố C này, cũng chẳng rõ việc hậu sự nên xử trí ra sao. Mãi đến khi rời khỏi sở công an, Thư Quân vẫn chẳng thấy người đàn ông thần bí có mối quan hệ mật thiết với chị Tương xuất hiện.
Vừa đúng giữa trưa, ánh mặt trời hơi lóa mắt, đứng trên con đường xe cộ đi lại đông đúc, cô chợt thấy hoang mang chẳng biết sau đó nên đi đâu nữa.
Cô vừa lục tung trí nhớ vừa đi về phía trước, chợt bị ai đó kéo ngược về phía sau.
Người đó nắm chặt lấy bàn tay cô, đường giữa mày thanh tú khẽ chau lại, giọng nghiêm nghị: “Đây là lần thứ mấy rồi, em không thấy đèn đỏ ư?”.
Cô chớp chớp mắt, dường như lúc này mới kịp phản ứng lại: “Đúng lúc thế!”.
Trông thấy vẻ mặt anh không vui, cô lại nhắc nhở ngược lại anh: “Tim anh không khỏe, phải kiềm chế cảm xúc, đừng vì chút chuyện nhỏ nhặt mà chau mày”.
Thật ra bộ dạng này của anh lại khiến cô nhớ lại những ngày tháng trước đây. Khi đó anh cũng thường ngang ngạnh với cô, tựa như mất kiên nhẫn nhưng cũng không thật sự bỏ mặc cô.
“Suốt ngày em suy nghĩ gì thế?” Bùi Thành Vân thả lỏng bàn tay, bất giác hơi lo sợ chăm chú nhìn Thư Quân. Mấy lần gặp nhau, cô dường như chẳng vui vẻ gì, có thể nói cô thường vờ như vui vẻ, ra vẻ chẳng có việc gì, nhưng vẫn bị anh vừa nhìn đã thấu.
“Không có gì.” Thư Quân khẽ mỉm cười nói: “Anh đi công tác về rồi à?”.
“Ờ.” Anh thật sự vừa mới xuất viện, trên tay vẫn còn lưu lại vết tím xanh của kim tiêm, cho tay vào túi quần, Bùi Thành Vân hỏi: “Em đến đây làm gì vậy?”.
Thư Quân lúc này mới sực nhớ ra đây là cửa đồn công an, liền lắc lắc đầu: “Có chút việc. Còn anh?”.
“Nhận lời nhờ vả của bố anh, đến đây thăm hỏi một vị cấp trên.” Bùi Thành Vân hướng về văn phòng làm việc tòa nhà nguy nga sau lưng ra ý trả lời.
“Ồ…” Suy nghĩ một hồi, Thư Quân đột nhiên ngẩng đầu, con mắt đen sáng long lanh dưới ánh sáng mặt trời. “Nếu anh có quen biết với những người ở đây, có thể giúp em điều tra một việc không?”
Mấy ngày tiếp sau đó chờ đợi tin tức, Thư Quân tạm thời biến mất khỏi tầm mắt của Châu Tử Hoành. Vừa lúc công việc cũng bận rộn, đón nhận lịch sắp xếp của công ty, cô phát hiện mình chưa bao giờ cam tâm tình nguyện đến thế. Châu Tử Hoành cũng không tìm đến cô nữa.
Thành phố này nói lớn cũng chẳng lớn nhỏ cũng chẳng nhỏ, cuộc sống của anh và cô dường như đột nhiên bị cắt đoạn, hoàn toàn chẳng có điểm giao nhau. Cô còn nhớ tối đó ánh mắt anh nhìn mình, kinh ngạc, hoảng hốt, và còn có cả sự căm ghét nữa… Từng loại cảm xúc cứ tựa như kim châm được hun nóng trên ngọn lửa mãnh liệt, đâm vào sâu trong tâm khảm cô. Mỗi khi hồi ức hiện về khiến cô cảm thấy khó chịu đến cả nụ cười cũng chẳng thể nào giả tạo được.
Anh nói là anh trai Thư Thiên đã hại chết Tiểu Mạn.
Đối mặt với sự thật này, cô chợt cảm thấy kinh hãi đến lạ thường.
Chính vào lúc đó, dì Lưu dẫn San San từ thành phố B đến thăm cô.
Một thời gian không gặp nhau, San San dường như béo lên một chút, gương mặt nhỏ nhắn ấy toát lên vẻ sáng sủa, bụ bẫm, rốt cuộc cũng đã có chút sắc khí khỏe mạnh.
Dì Lưu nói cảm kích: “Lần trước bạn con giới thiệu vị chuyên gia cho chúng ta quả là giỏi quá. Gần đây số lần phát bệnh cũng giảm đi nhiều. Lần này đến đây, nếu tiện con có thể hẹn cậu ta ra để dì trực tiếp cảm ơn”.
Nhắc đến Châu Tử Hoành, vẻ mặt Thư Quân không khỏi khẽ sa sầm lại. Tiếp đó lại làm ra vẻ chẳng có chuyện gì thoái thác: “Anh ấy rất bận, chưa chắc có thời gian rỗi, để coi sao đã rồi tính”.
Hai người dẫn San San đến công viên chơi, sau đó đi ăn Macdonald. Trông thấy các bạn nhỏ khác chơi cầu trượt, San San cũng la ó đòi lên chơi. Dì Lưu đưa nó đến khu bể bơi giải trí, còn mình thì đứng ngoài cẩn trọng dõi mắt nhìn theo, mỉm cười rồi than thở: “Đừng thấy nó sức khỏe không tốt mà lầm, thật ra hiếu động vô cùng! Cũng chẳng biết là giống ai nữa!”.
Thư Quân trầm mặc hồi lâu, chợt nói: “Dì à, năm đó anh trai cháu và chị dâu vì sao mà ly hôn thế?”.
Đó là những chuyện xa xưa cũ kỹ rồi, huống hồ hai người trong cuộc hiện giờ cũng đã không còn nữa, chợt nghe Thư Quân nhắc lại, dì Lưu lúc đầu sững sờ, sau đó nói: “Lúc đó cháu còn đang đi học, bọn ta coi cháu chỉ là đứa trẻ, vì thế mà việc này không muốn nói cặn kẽ cho cháu biết. Mãi đến sau này…”.
“Sau đó, thật ra đều là vì cháu ích kỷ”, Thư Quân nói tiếp lời của dì, vẻ mặt ăn năn thừa nhận, “từ sau khi anh Hai mất đi, cháu vẫn sợ hãi nghĩ đến chuyện của anh ấy, vì thế mà dù cho trong lòng tò mò cũng kìm lại chẳng hỏi gì cả”.
“Vậy thì vì sao bây giờ lại đột nhiên nhắc đến chuyện này?” Dì Lưu nghiêng đầu, khóe mắt chau lại, đôi mắt sáng rực long lanh nhìn cô.
Cô không muốn nói dối trước mặt người lớn, nhưng lại không dám chắc có nên để lộ ra chuyện của Tiểu Mạn không, đành giữ im lặng. Cuối cùng vẫn là dì Lưu than thở: “Thật ra bao nhiêu năm nay rồi, dì và chú con vẫn cứ hối hận. Năm đó thật không nên gả A Dĩnh cho anh trai cháu. Nếu A Dĩnh được gả cho người khác, có lẽ giờ này nó vẫn sống vui vẻ. Cũng chẳng đến mức…”.
Dì Lưu không nói tiếp nữa, trầm mặc một hồi di chuyển ánh mắ