Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341787
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.
hững thổ lộ tâm tư. Một lúc sau, giọng nói trong trẻo vọng lại từ đỉnh đầu, dường như là thấp giọng than thở: “Khờ quá, có vậy mà cũng khóc”.
Cô chẳng còn tâm trí nào để ý đến nữa, chỉ cứng cỏi phủ nhận: “Em không khóc”.
Giọng điệu phảng phất nghẹn ngào. “Được rồi.”Anh hiếm khi ôn tồn dịu dàng với cô. “Tất cả đều là lỗi của anh.”
“Lẽ nào không phải sao?” “Anh đã thừa nhận rồi mà. Là anh không tốt, nên sớm nói với em.”
Ngưng một lát, ánh mắt Bùi Thành Vân không khỏi u ám, ngón tay thon dài vô tình quấn quanh đuôi tóc của cô rất lâu không chịu rời ra, anh nói với giọng điệu dường như chỉ mình anh nghe thấy: “… Anh vốn dĩ không nên rời xa em”.
Vậy mà, lời thổ lộ ấy đã muộn màng rất nhiều năm rồi, anh làm sao mà không biết được chứ? Sự lựa chọn trước đây của anh đã dẫn đến việc hai người đi trên hai con đường khác nhau. Giờ thì anh và cô, dù là mặt đối mặt cũng vẫn cách muôn sông nghìn núi, cảnh xưa người đổi… Huống hồ, anh còn có bệnh nữa. Cơ thể ấm áp mềm mại trong lòng anh, mang chút mùi hương thoang thoảng, anh thậm chí chẳng dám dùng sức quá mạnh, tựa như anh đang ôm lấy giấc mộng tươi đẹp từ thời niên thiếu, anh chỉ sợ khẽ dùng sức sẽ khiến cảnh tượng trong giấc mộng vỡ vụn ra, tất cả đều quay về hiện thực.
Vì thế mà anh tuyệt nhiên không lên tiếng chỉ để mặc người con gái này dựa vào lòng mình trút hết những nỗi oán giận và sợ hãi mà cô đã kìm nén từ rất lâu. Anh ôm lấy cô, trong lòng dâng trào niềm ân hận. Hóa ra anh thật sự đã lãng phí quá nhiều thời gian. Điều khiến anh càng ân hận hơn nữa là những lúc gian nan khó khăn, khóe mắt cô đẫm lệ cùng thân thể run rẩy thì bản thân anh lại chẳng ở bên cô.
Mãi đến khi nhân viên bảo vệ đi tuần ngang qua, Thư Quân mới rời khỏi vòng tay Bùi Thành Vân. Cô hơi bối rối, xoay đầu, thu lại cảm xúc rồi đối mặt với anh lần nữa. Nhận ra sự ngượng ngùng của cô, Bùi Thành Vân an ủi: “Chuyện của anh trai em đã là quá khứ rồi, em đừng suy nghĩ nhiều nữa!”.
“Em hiểu rõ mình nên làm gì mà!”
“Đứa trẻ trên lầu là con gái của anh trai em à?”
“Ồ, mẹ của nó gặp tai nạn đã qua đời, hiện giờ sống cùng với bà ngoại.”
“Trông đáng yêu quá.”
“Từ nhỏ sức khỏe nó đã không tốt.” Như nhớ ra chuyện gì đó, đôi mắt đã sưng mọng vì khóc ngẩng lên nhìn anh, “Em có quen mấy vị bác sĩ không tồi, có thể giới thiệu cho anh”.
“Anh á?” Anh chẳng ngờ cô lại đột nhiên nhắc đến việc này, ánh mắt thoáng chốc dừng lại trên gương mặt cô rồi che giấu cảm xúc của mình bằng nụ cười. Tiếp đó lắc lắc đầu: “Em chăm sóc tốt bản thân mình đi là được rồi”.
“Nhưng sắc mặt anh kém lắm.” Cô nhíu mày lại. Sự thật thì, mỗi lần gặp nhau, tình trạng anh dường như ngày càng yếu đi. Nhưng cô chẳng hề hay biết gì, cũng chẳng rõ là do anh che giấu giỏi hay vì cô quá lơ là, hoặc cũng có thể là vì trước đây xa cách, vì thế cô mới không để tâm.
“Gần đây khá bận rộn.” Bùi Thành Vân giải thích lạnh nhạt, xoay người mở cửa xe, trước khi ngồi vào xe anh chợt dừng lại hỏi: “Hiện giờ, có phải em đã hoàn toàn tha thứ cho anh rồi không?”.
Cô hơi ngạc nhiên rồi khẽ mỉm cười nói: “Việc này rất quan trọng với anh sao?”.
“Em nói xem?” Hóa ra anh cũng là cao thủ trong việc “thừa thắng xông lên”, nhất thời khiến cô chẳng biết trả lời thế nào. Anh không nói gì nữa, vẫy tay với cô qua cửa sổ xe sau đó khởi động xe rời đi.
Trở lên lầu, dì Lưu vừa bước từ phòng ngủ ra, nói với cô: “San San ngủ rồi”.
Sau đó khẽ mỉm cười nói: “Người đàn ông vừa rồi thích cháu à?”.
Thư Quân không khỏi kinh ngạc, ngẩn ra một hồi hỏi ngược lại: “Sao dì biết?”.
“Rõ ràng thế mà, sao mà không nhìn ra chứ? Sao thế, cháu còn giấu dì sao?”
“Không có, tụi con chỉ là bạn thân thôi.” Thư Quân nhanh chóng kết thúc chủ đề này, nói: “Dì cũng đi nghỉ đi, hôm nay mệt rồi”.
“Dì theo San San cũng quen rồi. Còn cháu, sao mắt đỏ thế?”
“Không có gì, cháu đi tắm, chút nữa ra sẽ nói chuyện với dì.” Cô cúi đầu che giấu cảm xúc, vội vàng đi vào nhà tắm.
Ngồi bên bồn tắm, Thư Quân mệt mỏi tựa vào tường. Lúc này đây bộ não lại phân tích, sàng lọc thêm lần nữa tin tức mà cô vừa nhận được.
Thật ra tổng kết lại cũng rất đơn giản, chính là anh trai Thư Thiên đã ngoại tình, tình cảm đó phát triển tới mức khắc cốt ghi tâm, rồi chính anh tận mắt trông thấy người con gái mình yêu thương bị hủy hoại đến chết.
Nhưng mà thế giới này quá nhỏ bé, đã để cô sau này gặp Châu Tử Hoành. Tất cả mọi chuyện tựa như nhành dây leo lặng lẽ sinh trưởng, vấn vít quấn quanh, khiến cuộc sống hiện giờ của hai người rơi vào vòng luẩn quẩn.
Thư Quân cảm thấy đầu hơi nhức. Cô vốn là người vô thần cũng chẳng tin theo bất kỳ tín ngưỡng nào, nhưng trong khoảnh khắc này đây, cô lại đột nhiên hoài nghi liệu có phải thật sự có quan niệm về số phận.
CHỈ LÀ GIAO DỊCH
Việc đến nước này, cô không phân rõ được, rốt cuộc anh là người thế nào?
Dì Lưu dẫn San San đến thành phố C chơi vài ngày, dường như là một sự bù đắp, trong suốt khoảng thời gian đó Thư Quân đáp ứng mọi yêu cầu