XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Hạ Chung Tình

Mùa Hạ Chung Tình

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341886

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1886 lượt.

ng bẫy để lừa em không?”
Hạ Dương cố tình lờ đi, nhung trước lời ép cung, tra khảo của Chung Lăng, cuối cùng anh đã thừa nhận.
Chung Lăng không giận, chỉ hỏi: “Tại sao anh lại khẳng định là chắc chắn em sẽ đến?”
“Rõ ràng trong lòng em rất thích anh, nếu anh không nhận ra điều đó thì chứng tỏ mắt đúng là có vấn đề.” Hạ Dương đáp mà không hề ngước mắt lên.
Chung Lăng thực sự bó tay, gặp phải anh chàng mặt dày hơn cả tường thành này còn có thể nói được gì nữa đây.
Trong lúc còn đang chìm trong cảm giác lâng lâng thì chuông cửa đổ.
Chung Lăng chưa kịp nói gì, Hạ Dương đã ra mở cửa.
Chung Khải tưng tửng đi vào: “Giai Viện nói cậu ốm, bảo tôi đến ngó xem sao”. Đột nhiên cậu chàng sững lại, miệng há hốc có thể đút lọt cả quả trứng gà: “Chị, sao chị lại ở đây?”
Nét mặt Chung Lăng vô cảm, nói với giọng rất dửng dưng: “Cấp trên xuống thăm cấp dưới ốm có gì là lạ đâu”. Rồi cô khua tay như chưa từng có chuyện gì xảy ra: “Thôi về đây, ngày mai nhớ đi làm đúng giờ”.
Hạ Dương chỉ cười.
Đóng cửa lại, Chung Lăng chưa kịp thở phào thì đã nghe thấy Chung Khải sửng sốt hỏi: “Ấy, Hạ Dương, sao gáy cậu chỗ tím chỗ xanh vậy, bà chị yêu quý của ta bạo hành tình dục với ngươi hả?”
Chung Lăng thực sự không còn mặt mũi nào, chỉ muốn tìm ngay một tảng đậu phụ đâm đầu chết quách cho rồi.






Hai người yêu nhau không cần sự khởi đầu ầm ĩ, không cần sự lãng mạn kinh thiên động địa, chỉ cần được ở bên nhau đã là thỏa mãn lắm rồi.
Chung Lăng bắt đầu nhớ đến Hạ Dương những lúc rảnh rỗi. Mỗi lần nhớ đến anh, cô lại tủm tỉm cười, cảm giác ngọt ngào đó trào dâng trong lòng, không thể giấu nổi.
Tư Mẫn cũng nói: “Chung Lăng, nhìn nhà ngươi hạnh phúc như một cô nàng đang sống trong tình yêu”. Chung Lăng không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ đưa tay lên má tự hỏi: “Có thật là rõ mồn một như vậy không nhỉ?”
Những lúc họp hành, hai người không hẹn mà luôn ngồi đối diện với nhau. Chỉ một ánh mắt, một nụ cười đã có thể thay cho ngàn lời muốn nói.
Buổi trưa hẹn nhau ở một quán ăn nhỏ cách công ty bốn, năm con đường để tận hưởng giây phút dành riêng cho nhau.
“Chị chưa.” Chung Lăng đáp.
Diêu Thiên Thiên liền vỗ ngực: “Đi theo em, em mời chị ăn cơm”.
Chung Lăng chưa kịp đứng vững thì đã bị kéo đi, vừa đi cô vừa ngó xung quanh: “Anh chàng Thẩm Hạo của em đâu, sao không đi cùng em?”
“Đi công tác rồi.” Diêu Thiên Thiên nói với vẻ rất tội nghiệp. “Mau lên chị, em sắp chết đói rồi.”
Hóa ra đồng bệnh tương liên, Chung Lăng đành cười.
Diêu Thiên Thiên giơ tay vẫy một chiếc taxi, Chung Lăng cười hỏi: “Em đói quá hoa mắt à, sao không tìm một nhà hàng nào gần gần ăn luôn cho tiện?”
“Tại Thẩm Hạo nhà em chiều quá nên em sinh hư, đồ ăn bình thường em không ăn được.” Mặc dù miệng thì trách móc, nhưng trong lòng Diêu Thiên Thiên lại vui hơn bao giờ hết.
Chung Lăng liếc cô bé một cái: “Cứ nũng nịu đi tiểu thư”.
Diêu Thiên Thiên không hề tỏ ra ngại ngùng: “Em đang đợi ngày phản công đây”.
Mặt Chung Lăng đỏ ửng, rốt cuộc là mặt cô không dày bằng mặt Diêu Thiên Thiên.
Nơi Diêu Thiên Thiên đưa Chung Lăng đến, càng nhìn càng thấy quen.
Mãi cho đến khi chủ quán cười tươi như hoa đón họ vào trong, cô mới hiểu ra vấn đề, đây chính là quán Canh Ngon Thẩm Thị mà lần trước Hạ Dương đưa cô đến.
Quả đại bác mà Diêu Thiên Thiên bắn ngay sau đó đã khiến Chung Lăng choáng váng. Cô bé nói với chủ quán: “Ba, con làm phiền ba quá”.
Rõ ràng là chủ quán cũng đã nhận ra Chung Lăng, ông ghé vào tai Diêu Thiên Thiên nói nhỏ mấy câu, cô bé liền há hốc miệng, vội hỏi: “Bạn gái của Hạ Dương là chị hả?”
Chung Lăng chết điếng, sự việc khiến cô phải vất vả đủ đường để che giấu đã bị vạch trần một cách dễ dàng. May mà Diêu Thiên Thiên và cô không cùng một công ty, chưa đến mức tồi tệ nhất.
Diêu Thiên Thiên nhìn chằm chằm vào Chung Lăng hồi lâu, lúc thì mặt mày hớn hở, lúc thì miệng lại cười cười, một lúc sau lại bụm miệng cười thầm, khiến Chung Lăng sởn hết gai ốc.
“Muốn biết chuyện gì em cứ hỏi, đừng cười nữa.” Chung Lăng chống tay lên trán thở dài.
“Hi hi hi, ha ha ha, hê hê hê, hơ hơ hơ…” Diêu Thiên Thiên cười như sắp ngã lăn ra đất. “Từ lâu em rất muốn giới thiệu anh Hạ Dương cho chị, lần trước ba em bảo Hạ Dương có người yêu rồi, em còn thắc mắc hồi lâu, hóa ra hai người có duyên với nhau thật.”
Sự việc xảy ra quá bất ngờ, Chung Lăng còn chưa hết sửng sốt, không biết phải tiếp lời thế nào.
Diêu Thiên Thiên liền huých khuỷu tay vào cô: “Khai mau, hai người cấu kết với nhau thế nào hả?”
Chưng Lăng liền lườm một cái: “Cấu kết là thế nào, bọn chị là đồng nghiệp”.
“Hả, thế sao em chưa bao giờ gặp chị?” Diêu Thiên Thiên trợn mắt hỏi.
“Chị đến Thượng Hải chưa đầy nửa năm.”
“Thảo nào, nghiệp vụ của bọn em với công ty chị đã được bàn giao cho tổ khác từ mấy tháng trước.”
“Thiên Thiên, em cố gắng giữ bí mật cho chị nhé.” Chung Lăng trịnh trọng đề nghị.
“Công ty chị không cho phép nhân viên yêu nhau đúng không?” Diê