Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342160
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2160 lượt.
t hết ánh sáng của cả phòng, tụ lại nơi đáy mắt âm ỉ nỗi đau thống thiết.
Anh nhớ lại trước khi đi du học, một mình đến văn miếu, vòng qua bức tường Thất Khủng khắc nổi hình cá chép vượt vũ môn. Anh nhìn thấy cầu Trạng Nguyên với hai thành cầu hình đôi rồng phục, cửa trung môn đóng kín, anh nhẹ nhàng đi vào từ cửa ngách, đứng ở chính giữa nhìn bức tượng Khổng Tử ở đại điện phía xa, lòng xốn xang bao cảm xúc. Anh không lên cầu Trạng Nguyên, chỉ đứng ở đầu cầu, qua cái đuôi rồng uốn cong, thấy thân rồng cuồn cuộn và đầu rồng vươn cao.
Thời khắc đó anh quyết định chia tay.
Ra khỏi văn miếu. Có mưa bay nhẹ, tơ liễu khắp trời như lưu luyến, đàn chim nhạn sập sè trên mặt hồ ngoài tường cung Vạn Nhẫn, đuôi chỉ thoáng chạm mặt nước, rồi lại vút lên, vòng qua bức tường cung, cái bóng nhỏ nhoi chầm chậm vỗ cánh như lưu luyến.
Chính lúc đó, anh lại muốn để cho thân hình mềm mại kia đậu xuống tay mình. Anh sẽ lại vuốt tóc cô, hít mùi hương trong đó, không kìm được, anh bước đến giơ tay ra, cành liễu phất phơ, mấy lá liễu dài lướt qua mặt anh, hơi nước ẩm lạnh thấm vào da, con nhạn đen bay liệng trước mặt anh, gợi lên từng chỗ đau. Mưa bụi giăng không còn bóng nhạn, hoa buồn rơi, tịch mịch tầng không.
Thích gì ở cô? Nghiêu Vũ đôn hậu, một lòng đợi anh, lúc nào cũng dán vào anh. Một cô gái sinh ra để yêu, anh quá thực tế nên càng trân trọng cô.
“Sư huynh!”. Tiêu Dương biết tửu lượng của Đồng Tư Thành, anh chỉ hưng phấn sau khi uống rượu Thiệu Hưng, không thể liên tục hết bát này sang bát khác như thế.
“Tiêu Dương, đừng dễ dàng nói chia tay!”.
Tiêu Dương trầm ngâm, lại rút điếu thuốc, gần đây anh hút thuốc càng nhiều. Đôi mắt trong veo của Thiên Trần đã vương từng sợi tơ buồn, như dải mây vấn vít trong ngày nắng, xua không đi, đuổi không được.
Tiêu Dương nhẩm tính, mắt lại sáng lên hi vọng, mới ba tháng, thời gian ít hơn dự tính, bằng giờ này sang năm, mua nhà mua xe, đều không thành vấn đề. “Sư huynh, anh đã nhớ cô ấy, tại sao phải nhẫn nhịn?”.
Miệng chỉ khẽ nhếch, Đồng Tư Thành lại rót thêm bát rượu, uống vào miệng đã mất đi chất men thuần, nuốt xuống họng cay chát. Hai chung, ba chén tàn cuộc rượu, hơi men không đủ sưởi ấm lòng người trong đêm! Gió đêm xuân vẫn mang hơi lạnh của mùa đông, anh đột nhiên đứng dậy, nghiêng đầu nhìn Tiêu Dương, cười nói: “Đúng, tại sao phải nhẫn nhịn!.
Từng bước chân nặng nề giẫm sáng đèn hành lang, cầu thang hẹp dưới ánh đèn vàng ệch càng thảm hại. Đồng Tư Thành nheo mắt nhìn, mỉm cười, giơ tay gõ cửa.
Chúa nói, hãy gõ cửa ba cái, thiên đường sẽ mở ra cho con!
Anh thận trọng gõ ba cái.
Nghiêu Vũ chưa ngủ, nằm lặng lẽ suy nghĩ lời nói của Hứa Dực Trung. Gần gũi Đồng Tư Thành mới biết có phải là anh không, nhưng cô sợ. Sợ đến gần Đồng Tư Thành lại nhận ra anh không còn là anh nữa.
“Cộc! Cộc! Cộc!”.
Nghiêu Vũ thấy lạ, xỏ dép ra mở cửa, tim tức thì ngừng đập.
Gió hút từ hành lang lùa vào phòng, Đồng Tư Thành mang theo một trận gió mưa, tiết xuân tháng ba trời vẫn lạnh. Mắt anh điên loạn và ma quái, uể oải tựa khung cửa, nhìn cô không chớp.
Nghiêu Vũ lắp bắp mở miệng. “Tư Thành, muộn thế này, anh…”.
Lời chưa hết, Đồng Tư Thành đã kéo cô vào lòng, hơi thở lẫn mùi rượu hòa trong gió lạnh thoảng qua. Đầu Nghiêu Vũ hơi choáng, đẩy anh một cách bản năng.
Anh buông tay, quay người đi vào, lại quàng tay ôm cô, “Nghiêu Nghiêu, anh nhớ em!”. Cùng với lời nói nụ hôn ập xuống, quyết liệt và hung hãn.
Nghiêu Vũ không chịu nổi mùi rượu, chỉ thấy ngực tức, hít thở không được, lại không thể cựa quậy. Mùi hương đã nhớ quá lâu, người đã nhớ quá lâu Đồng Tư Thành có một cảm giác mập mờ, tay anh bất chợt sục vào trong áo ngủ của Nghiêu Vũ.
Bàn tay lạnh đánh thức thần kinh cô, Nghiêu Vũ đẩy mạnh, “Tư Thành, anh say rồi!”.
Đồng Tư Thành tựa chéo vào tường nhìn cô, không quá một giây, sau đó anh nhắm mắt, nhưng âm thanh khàn khàn từ cổ lọt ra: “Anh say, nhưng chưa bất tỉnh. Nghiêu Nghiêu, phải thế nào em mới chịu tha thứ cho anh? Chỉ bởi vì anh nói chia tay? Chỉ bởi vì anh nói anh không dám tin vào tương lai?”.
Nghiêu Vũ không nói, thở dài một tiếng, bước tới kéo anh đến cạnh sofa, “Anh ngồi xuống, em đi pha trà”.
Đồng Tư Thành giật mạnh, Nghiêu Vũ mất thăng bằng rơi vào lòng anh. “Nghiêu Nghiêu, anh đã nói, nếu trở về anh nhất định đi tìm em, anh đã trở về, đã nỗ lực mở công ty, kiếm tiền, anh muốn em được sống sung sướng, không hiểu sao?!”.
Giọng anh bi phẫn, như con sói bị thương, ánh mắt thê thảm.
Nghiêu Vũ mềm lòng, không vùng ra nữa, “Em không biết, Tư Thành. Hai năm đã qua, chúng ta thật sự không phải là Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành ngày trước”.
“Đúng, em vẫn là Nghiêu Nghiêu của anh, em vẫn uể oải hờ hững cuốn hút anh, anh muốn chúng ta từ từ làm lại, anh muốn bắt đầu từ làm bạn với em, anh nghĩ em có thể chấp nhận anh, Nghiêu Nghiêu!”.
Đồng Tư Thành ôm cô, đầu ngả vào hõm vai cô. Đúng, anh lại thấy mùi hương trong tóc cô,