pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342165

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2165 lượt.

cô ấy đến đây? Không cần tiễn, em tự gọi xe về”.
“Không sao, hôm khác bàn cũng được”. Đồng Tư Thành kiên quyết.
Ra khỏi nhà hàng, Nghiêu Vũ nói với anh: “Em không phải trẻ con, chuyện anh cần bàn mới quan trọng, em về nhà sẽ nhắn tin cho anh”.
Đồng Tư Thành băn khoăn nhìn cô, giải thích: “Nghiêu Nghiêu, Gia Lâm muốn thay phần mềm quản lí, định dùng thử của công ty anh, nếu thỏa thuận thành công, công ty anh có thể phụ trách bảo dưỡng toàn bộ máy tính của họ”.
“Cho nên, nhân cơ hội phó tổng Hứa ở đây, anh ngồi với họ thêm lát nữa”.
Nghiêu Vũ không hề có vẻ giận dỗi, giọng tự nhiên. Đồng Tư Thành đột nhiên bật cười, “Nếu quả thật em không thích, anh không làm vụ này nữa, đi thôi, anh đưa em về”.
“Không cần mà, sao lại không làm? Em không thích Đỗ Lối, không có nghĩa không thích kiếm tiền. Hơn nữa hợp tình hợp lí. Cô ấy giới thiệu là một chuyện, quan trọng là phần mềm và dịch vụ của công ty anh phải tốt,” Nghiêu Vũ khẽ cười, “Anh không cần thận trọng như thế, chỉ vì ở đây ồn quá, hay ta ra ngoài một lát lại quay vào, để anh yên tâm, anh cứ như sợ em giận ấy”.
Hứa Dực Trung và Đỗ Lối tiễn chủ nhiệm Đỗ quay về, nhìn thấy hai người đứng sát nhau bên ngoài. Đỗ Lối khẽ cười, giả bộ không nhìn thấy, kéo Hứa Dực Trung đi vào.
Nghiêu Vũ cúi đầu, “Tư Thành, trước đây anh không thận trọng như vậy. Em chỉ đứng ngoài một lát. Bên trong quá ồn, anh vào trước đi, lát nữa em vào, bàn xong với Đỗ Lối, anh đưa em về”.
Mắt Đồng Tư Thành sáng lên. Anh cúi hôn cô, “Đứng một lát rồi vào nhé? Anh bàn nhanh thôi”.
“Vâng!”.
Nghiêu Vũ còn chưa kịp vào, Đồng Tư Thành đã đi ra, “Việc công nên bàn trong giờ làm việc, ở chỗ đông người không tiện nói, anh đưa em về”.
Đồng Tư Thành không đưa cô lên nhà, chỉ đứng đợi dưới ánh đèn đường. Nghiêu Vũ hiểu, cô bật đèn trong phòng, thở một hơi, vẫn đến bên cửa sổ ngó đầu ra.
Cách xa như vậy, độ cao nhà bảy tầng. Cô vẫn nhìn thấy mắt anh chợt sáng. Đồng Như Thành quay người đi, trước khi đi, lại giơ tay vẫy như ngày nào.
Nghiêu Vũ ngây ra nhìn. Trước đây cô vội vàng chạy đến cửa sổ là muốn nhìn anh thêm chút nữa, mắt âu yếm nhìn theo bóng anh, lòng tràn ngập hạnh phúc. Khi anh mới trở về, cô ngó nhìn như một thói quen, hôm nay lại vì biết anh đứng đợi dưới đèn đường mà làm như vậy. Rốt cuộc cô có chỗ nào không phải? Cuộc chia tay đó đã nhạt dần, tình cảm của anh còn nặng hơn trước. Tại sao cô vẫn không tìm lại được cảm giác xưa?
Không phải không có cảm giác ngày xưa, mà tất cả đã khác. Cô cũng không thể nói rõ khác chỗ nào, như Thiên Trần nói, dường như không còn cảm xúc, không còn rung động.






Gian nan muôn nỗi
Khép chặt hai cánh tay ôm ngực, cô đột nhiên nghĩ, cơ thể này từng qua hai người đàn ông ôm ấp, ngực hơi tức, há miệng thở, lại nghĩ đôi môi này đã lưu hơi ấm của hai người đàn ông. Giơ tay nhìn, lòng bàn tay hằn những vết móng tay sâu, đỏ bầm. Đã có hai người đàn ông lưu dấu ấn trên đó.
Nghiêu Vũ đóng cửa sổ, mở máy tính, lên mạng đọc tiểu thuyết, lòng bất an, đọc không vào.
Tiếng gõ cửa lại vang. Cô thở dài, lại ai đây? Ra mở cửa.
Hứa Dực Trung điềm nhiên bước vào, “Sao mở mắt to thế? Tưởng ai? Đồng Tư Thành ư?”.
Nghiêu Vũ nhảy lên, “Thích trêu đi trêu Đỗ Lối, bớt trêu tôi, có gì hay ho chứ?”.
“Không phải, tối nay tôi rất buồn chán, nếu không muộn thế này sao còn đến tìm cô?”.
“Anh buồn chán nỗi gì? Nhạc phụ tương lai đích thân đến thăm, lại còn buồn, còn chán?”. Nghiêu Vũ nói xong không nhịn được, cũng cười.
“Cô cũng biết là giả mà? Còn phải giữ thể diện không tiện nói, kì thực tôi rất bực”.
“Anh cũng có lúc không tiện nói?”.
“Sao lại không? Chủ nhiệm Đỗ cùng phái đoàn đến khảo sát tập đoàn, bàn về chương trình đầu tư của chúng tôi vào thành phố đó. Ông ấy một lòng coi tôi là con rể tương lai, vỗ ngực nói riêng với anh tôi, có ông ta giúp sẽ không có bất kì trở ngại nào, anh trai tôi cười mỏi quai hàm, lúc này sao tôi có thể nói thẳng nội tình?”. Hứa Dực Trung nghĩ chuyện đó lại thấy bực. Đỗ Lối đã nhìn ra điều đó, nên gọi bố đến, lại còn Đồng Tư Thành, nói là nhân tiện bàn vấn đề mua phần mềm quản lí, nhưng sao anh không biết, Đỗ Lối chỉ muốn để anh nhìn thấy Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành bên nhau.
Hứa Dực Trung cười khẩy, về điểm này Đỗ Lối còn non tay, làm sao lừa được anh? Xem chừng cô cũng không muốn giấu, muốn để anh chứng kiến, tự hiểu ra. Nếu anh không đến tìm Nghiêu Vũ, e rằng sau này thật sự không thể nói được gì.
“Chỉ vì một dự án đầu tư đã phải dùng nam nhân kế. Vậy nếu có lợi nhuận lớn hơn, có khi anh gán cả thân mình?”.
“Tôi đâu có dùng nam nhân kế, rõ ràng tôi là người bị hại! Tuyết rơi tháng sáu!”. Hứa Dực Trung nghiêm trang phản đối.
Nghiêu Vũ cười khanh khách, không hiểu sao tâm trạng đột nhiên thay đổi, “Anh có muốn uống trà? Trà Minh Tiền, mới có hôm nay”.
“Không phải em tự xao chứ?”. Hứa Dực Trung nhớ có lần Nghiêu Vũ kể chuyện xao trà.
“Không, là mẹ tôi xao, búp trà mới hái, tôi không có thời gian đi v