Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342169

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2169 lượt.

nói điện thoại với Hứa Dực Trung, tiếng Hứa Dực Trung giận dữ: “Đừng nhắc đến Nghiêu Vũ với tôi, tôi sẽ hẹn hò với Đỗ Lối…”. Mắt liếc Nghiêu Vũ một cái, lập tức sặc nước bọt, cầm điện thoại đi ra cửa, lại nhìn kĩ lần nữa, xác nhận chính là cô.
Hứa Dực Trung vẫn cằn nhằn trong máy, “…người đâu có sắc nước hương trời, lại ra vẻ như ngàn vàng… đừng trách tôi không nhắc anh, anh từ bỏ ý định với Đỗ Lối đi, đằng nào bây giờ nhà anh đã có một con hổ cái…”.
“Dực Trung, cậu vừa nói gì?”. Vương Lũy ngắt lời anh.
“Tôi nói là Đỗ Lối sẽ trở thành bạn gái tôi, anh nên từ bỏ ý định, đằng nào nhà anh…”.
“Được rồi, tôi bao Nghiêu Vũ được không?”.
“Cái gì?”.
“Tôi quả thực chưa nhìn ra, sau khi trang điểm cô ấy trở thành một người khác”.
“Anh nói gì?”.
Vương Lũy cười hi hí, “Tối qua cậu và cô ấy có chuyện gì? Sao gây ra chấn động lớn như thế!”.
“Rốt cuộc anh định nói gì!”.
“Đừng trách anh đây không tiết lộ với cậu thông tin về cô ấy, đằng nào cậu cũng rút lui, chuyển sang Đỗ Lối rồi, xin miễn quan tâm”.
Hứa Dực Trung biết Vương Lũy có ý với Đỗ Lối, nên nói qua một tiếng. Nghe Vương Lũy nói thế lại băn khoăn, hỏi ba câu cũng chưa hiểu chuyện gì, tức tối “hừ” một tiếng, “Ai thèm quan tâm nữa? Tưởng tôi vô duyên không tìm được người chắc, thế nhé!”.
Vương Lũy nhìn điện thoại mủm mỉm, thầm nghĩ, chú em chờ đấy mà hối hận.
Thu hết mọi vẻ sững sờ, nghi hoặc của mọi người xung quanh vào mắt, Nghiêu Vũ nghĩ tới lời mẹ hãnh diện khen, cô còn đẹp hơn lúc để tóc dài, một nụ cười nhạt nở trên mặt, “Xin lỗi, đến muộn!”.
Tiểu Điền ngạc nhiên nhảy lên, “Nghiêu Vũ đây sao?”.
“Tiểu Điền, đẹp không?”.
“Dọa em suýt chết!”.
Nghiêu Vũ lườm một cái, “Hỏi có đẹp không, lại bảo dọa suýt chết, tôi mới bị cô dọa suýt chết. À, tôi cắt tóc, thay kiểu quần áo khác, dứt khoát đi tư vấn trang điểm, chỉ có điều cổ hơi lạnh, không quen lắm.
Tiểu Điền giơ tay sờ tóc cô, “Chà chà, dám mạnh tay như thế, bộ tóc dài như vậy, nuôi bao nhiêu năm mới được!”.
“Từ tám tuổi, tôi chưa bao giờ để tóc ngắn, bây giờ thay đổi, rất dễ chịu!”. Nghiêu Vũ ngửa đầu cười ngất.
“Đúng, nụ cười này mới hợp, đẹp đến nỗi em lại tưởng chị bị ma nhập!”. Tiểu Điền cuối cùng trấn tĩnh xuýt xoa khen hình ảnh mới của Nghiêu Vũ.
Nghiêu Vũ nhắn tin cho Đồng Tư Thành: Tối nay cùng ăn cơm!
Anh nhắn lại: Sung sướng suýt ngất.
Nghiêu Vũ khẽ cười, cắt đi phiền phức, người nhẹ nhõm. Cô nhảy chân sáo, ha, mình cũng có lúc khiến thiên hạ giật mình, lòng vui tràn trề. Thì ra phụ nữ đúng là có thể dùng trang điểm, làm đẹp để thay đổi tâm trạng.
Hứa Dực Trung còn chưa hết bực, lại thấy tò mò vì câu nói mập mờ của Vương Lũy, gần năm giờ, gõ cửa phòng làm việc, “Đỗ Lối, tối nay đi ăn nhé?”.
Đỗ Lối lạ lùng nhìn anh, nhoẻn cười, “Được, còn ai nữa?”.
“Vương Lũy và bạn gái anh ta! Giới thiệu em làm quen”.
Thế là thế nào? Cô nhìn Hứa Dực Trung, anh đứng tựa khung cửa phòng làm việc, ánh nắng lọt qua cửa sổ chiếu vào càng làm tôn các đường nét rực rỡ trên mặt anh, đẹp trai ngời ngời. Bất giác nghĩ tới vẻ hồn nhiên háo hức của anh khi ngẩng đầu nhìn pháo bông, niềm vui bùng lên trong lòng cô như những chùm pháo bông.
Lúc đi, Hứa Dực Trung hiếm hoi mở cửa xe cho Đỗ Lối, khiến tim cô nảy lên, nhưng lòng càng hồ nghi.
Hứa Dực Trung lên xe, ngoái nhìn cô, cười: “Thế nào? Không quen tôi đối tốt với em?”.
Đỗ Lối tư lự, “Anh sẽ khiến em hiểu lầm”.
“Vậy được, tôi không đối tốt với em nữa, em khỏi hiểu lầm”.
Đỗ Lối hơi nghẹn ngào, giận dỗi nhìn anh, “Anh lại đùa em?”.
Hứa Dực Trung cười vang, sảng khoái. Nhìn người ta đấy, người đẹp như vậy, không cần vất vả động não, chỉ một chút thể hiện tế nhị là hiểu ngay. Anh thở dài. Phải rồi, có thời gian sẽ hẹn Vương Lâm đi chơi.
Khi hai người đến công ty Đại Đường, đúng vào cuối buổi làm. Ánh nắng ấm vàng suộm trải đầy con đường trước mặt, Đồng Tư Thành nhìn thấy Hứa Dực Trung và Đỗ Lối trong chiếc xe đi tới, gật đầu cười coi như chào, sau đó nhìn về phía cổng công ty. Hứa Dực Trung thấy Đồng Tư Thành chợt sững ra, cả người ngây ngây dưới tán cây. Không biết có chuyện gì, anh vội nhìn theo.
Một cô gái tóc ngắn yểu điệu mỉm cười đi về phía Đồng Tư Thành, mình vận sườn xám cách điệu bó sát, trên nền vải màu thiên thanh nổi những vân mây mào vàng kim, lóng lánh theo nhịp bước. Cặp chân thon ẩn hiện nơi đường xẻ hơi sâu, chiếc cổ cao tròn trịa, chiếc cằm hơi hếch, để lộ một khuôn mặt vô cùng xinh xắn.
Cho xe nhích thêm một đoạn tới gần, Hứa Dực Trung cuối cùng nhận ra Nghiêu Vũ. Hỏa khí bốc ngùn ngụt trong lòng anh, sôi sục không tìm ra lối thoát, chỉ thấy ngực nặng, khó thở, và nỗi chua chát vô cớ xộc tới.
“Oa, là Nghiêu Vũ phải không? Cô ấy cắt tóc, trang điểm, thay kiểu quần áo trông khác hẳn, kiểu tóc rất hợp, còn đẹp hơn nhiều so với để tóc dài!”. Đỗ Lối cũng lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêu Vũ như thế, vừa nói vừa quan sát mặt Hứa Dực Trung.
“Đẹp gì? Trông như hươu cao cổ!”. Hứa Dực Trung sầm mặt bĩu môi.
Nói xong lại nhớ hồi lễ Giáng sinh cô nói: Hi hi, tôi không