XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342145

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2145 lượt.

ừa của anh. Vậy là anh ngồi nhìn cô dùng chỗ xương ấy nấu canh, cho thêm ít nấm, ít thịt băm. Rồi trộn thành hai suất mì Ý.
Hôm đó tóc cô cài một bông cúc đỏ thắm, đôi mắt long lanh thơ ngây, đẹp mê hồn.
Đó là một cô gái xinh đẹp vô cùng. Đôi môi mọng nước, đường nét rõ ràng, khuôn mặt nhỏ nhắn. Cô có sức hút như nam châm, có vẻ phóng túng và bốc lửa của Địa Trung Hải. Cô có thể hứng thú với tất cả mọi thứ, cũng có thể không quan tâm rất nhiều chuyện.
Hứa Dực Trung hai mươi tuổi chìm nghỉm trong tình yêu đó. Khác với quan niệm truyền thống của đàn ông phương Đông, cô là duy nhất, anh si mê chung tình, theo cô đến tận thành Rome, để rồi âm thầm quay về.
Mắt anh chất đầy nỗi nhớ. Tính cách bất đồng, văn hóa bất đồng, cô không thể theo anh. Cô nói, ôi, anh thấy không, em yêu tất cả những gì ở đây, cái tên của anh chứng tỏ anh rất yêu đất nước anh.
Anh hiểu, anh đau khổ nhận ra, anh yêu một cô gái phóng khoáng hồn nhiên như cơn gió.
Hứa Dực Trung hôn nhẹ lên má cô, vuốt ve bông cúc đỏ trên tóc cô.
Kể từ đó, anh chưa từng thật sự yêu một lần nào nữa.
Quanh anh không thiếu người đẹp, nhưng không ai làm anh rung động.
Kể từ đó anh chưa từng thật lòng để tâm đến cô gái nào. Cũng chưa từng có quan hệ lâu dài với bất cứ người đẹp nào.
Còn Nghiêu Vũ là một bông cúc khác anh gặp sau khi về nước. Cô trong sáng, cách xa những quy tắc tàn khốc của xã hội. Cô có thể từ chối anh, có thể chỉ sống theo sở thích của mình. Không biết hoàn cảnh nào tạo nên tính cách cô như thế, du nhàn như con hạc rong chơi cướp đi trái tim anh không biết từ lúc nào. Anh muốn dùng đôi cánh nâng niu cô, che chở cô, để cô không phải chịu mưa gió cuộc đời.
“Dực Trung, anh tỉnh rồi à? Còn đau đầu không? Tối qua anh uống nhiều quá”. Đỗ Lối thức dậy, đứng ngoài cửa, hỏi anh.
Hứa Dực Trung dừng lại dòng suy nghĩ, nhìn quầng xanh nhạt dưới mắt Đỗ Lối, ngưỡng nghịu mỉm cười: “Tối qua đã làm phiền em, chuẩn bị đi, chúng ta đi ăn sáng!”.
Lúc hai người ra khỏi phòng, thấy trên ghế sofa ngồi kín người. Hứa Dực Trung bối rối nhìn các nhân viên trong đoàn. Đỗ Lối lại tươi cười chào mọi người rất tự nhiên. Cả đoàn vui vẻ kéo nhau đi ăn sáng.
Theo kế hoạch, hôm nay phải quay về. Nhưng lãnh đạo thành phố mời đoàn ở lại một ngày đi thăm quan núi Vân Đỉnh. Tối hôm đó, bố Đỗ Lối mở tiệc tại gia, khi rượu đã ngà ngà, ông kéo Dực Trung đến bên, giọng tha thiết: “Dực Trung, Đỗ Lối nói với chú rồi, nó không hiểu chuyện, cháu đừng để bụng. Chuyện hai đứa có thành hay không, không ảnh hưởng đến đầu tư của tập đoàn. Công tư phân mình. Chỉ có điều, Đỗ Lối một mình ở đó, cháu quan tâm đến nó một chút”. Phó chủ tịch Đỗ rất biết nên làm gì để con gái có thể tiếp cận Hứa Dực Trung một cách tự nhiên, gượng ép là cách làm ngu xuẩn nhất.
“Chú Đỗ yên tâm!”. Hứa Dực Trung nói rất thực lòng.
Có lẽ, cô gái người Ý của mối tình đầu là cơn gió thoảng, Nghiêu Vũ là cơn mưa bất chợt, đều chỉ thuộc về người có duyên may. Nhưng người đó không phải là anh.
Ăn sáng xong Hứa Dực Trung lái xe đi cùng Đỗ Lối. “Làm bạn gái của tôi, em sẽ vui phải không?”. Dực Trung nghiêm túc nói với cô. Anh cảm thấy hơi mệt mỏi, có lẽ được yêu cũng là hạnh phúc.
Đỗ Lối im lặng, rất lâu sau mới khẽ cười: “Dực Trung, anh cứ nghĩ kĩ chuyện của Nghiêu Vũ đi!”.
Hứa Dực Trung hết sức ngạc nhiên, gật đầu: “Được, để anh nghĩ kĩ”.
“Dực Trung, ngày mai về rồi, hôm nay em không đi với anh nữa, em về nhà mẹ, sớm mai đến thẳng khách sạn, đi cùng mọi người”. Đỗ Lối cố gắng kìm chế con tim đang đập dồn. Cô không lập tức nhận lời Dực Trung. Cô biết chuyện đó sẽ đến, cô cũng biết, không còn xa nữa.
Hứa Dực Trung lái xe đưa Đỗ Lối về nhà mẹ, đợi cô đi vào cổng khu rồi mới đi. Đang định đi, không biết thế nào, lại nhìn thấy con đường phía trước, dường như nhìn Nghiêu Vũ bên kia đường vẫy tay. Anh từ từ lái xe đi theo con đường đó, đến thẳng công viên lần trước đã tìm thấy cô.
Dừng lại, xuống xe. Công viên xanh mướt. Hứa Dực Trung đi đến chiếc ghế dài lần trước. Chập tối, trong công viên vẫn còn người đi bộ. Thời gian ở đây rõ ràng trôi chậm hơn nhiều so với thành phố lớn, nét mặt con người ở đây cũng một vẻ thư nhàn, điểu ít thấy ở những người dân thành phố của anh.
Trên bãi cỏ, có một đản chó đùa giỡn, một con chó săn lông vàng lọt vào tầm mắt. Hứa Dực Trung suýt bật dậy, mắt tự nhiên dáo dác nhìn quanh. Cuối cùng thất vọng, tuyệt nhiên không thấy bóng người quen.
Anh ngơ ngẩn nhìn chó lông vàng chạy tới chạy lui, hình ảnh Nghiêu Vũ ung dung dắt chó đi dạo lại hiện ra. Anh ngồi xuống ghế. Không khí yên bình của công viên làm lòng anh tĩnh lại.
Bởi vì Nghiêu Vũ nói cô muốn ở bên Đồng Tư Thành, cô nói, đơn giản cũng là một kiểu hạnh phúc, anh nhất thời kích động để lộ mình. Hậu quả là một cái tát, anh vẫn để trong lòng.
Đã hơn hai tháng trôi qua, Hứa Dực Trung tránh không nghĩ chuyện đó. Nhưng khi đến thành phố này, ngồi tại nơi này, không tránh được vẫn ôn lại từng chi tiết từ khi quen Nghiêu Vũ một năm trước. Lòng nôn nao, không hiểu tại sao bị Nghiêu V