Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342022
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2022 lượt.
ưởng phòng Trương đưa về”.
“Cô nghỉ ở nhà một ngày đi, hôm nay cũng không có nhiều việc, tôi vừa sạc Lí Tông Giám một trận, đã không chăm sóc cô chu đáo. Cũng tại tôi, tối qua không đến”. Hứa Dực Trung nhẹ nhàng nói.
Đỗ Lối tắt máy lòng rộn vui, có phải mặt trời mọc đằng tây? Hứa Dực Trung là người có nguyên tắc, cho dù tối hôm trước uống nhiều đến mấy, dù cả đêm không ngủ, sáng hôm sau cũng vẫn đi làm đúng giờ, làm trợ lí của anh chưa tới một tháng, cô đã hiểu điều đó. Trên bàn tiệc có thể uống rượu, có thể say, nhưng nhất thiết không được để mình sáng hôm sau không dậy được.
Hứa Dực Trung cho cô nghỉ ở nhà, còn trách Lí Tông Giám? Anh bắt đầu quan tâm cô ư? Gương mặt xinh đẹp bất chợt u ám. Hai năm nay không thiếu người theo đuổi, cô đều cự tuyệt. Mục tiêu của cô, tổ ấm trong mơ của cô, hai năm nay cô chỉ hướng về người đó. Cô thận trọng tiếp cận anh, nửa năm kề cận, nhưng chưa hề phát hiện sự quan tâm nào của anh với cô vượt qua quan hệ công việc.
Đỗ Lối không hiểu, tại sao cô đối với anh như vậy, nhưng sao vẫn chưa nhìn thấy lòng anh đối với cô?
Tương tư như thể nhớ ai
Nghiêu Vũ xuất hiện trước mặt anh với bộ dạng hoan hỉ vui tươi chưa từng có, cô to tiếng nói cười với Tiêu Dương, khi nhảy điệu Cha Cha Cha trông cô bốc lửa như một người khác hẳn. Hứa Dực Trung hơi ghen tỵ, Nghiêu Vũ xưa nay luôn giữ khoảng cách với anh. Lúc này anh bỗng thấy ngưỡng mộ Tiêu Dương, sự thân mật bạn bè đó Nghiêu Vũ cũng chưa từng dành cho anh.
Thiên Trần bị cảm nặng, loại bệnh dễ gặp nhất vào mùa thu. Mũi tắc, chảy nước, ho, sốt nhẹ, đầy đủ các triệu chứng. Cơ quan cho nghỉ mấy ngày. Thiên Trần không nói với mẹ, chỉ nói nhiều việc, cần đến cơ quan.
Mới sáng sớm Tiêu Dương đã thấy tiếng gõ cửa, vừa mở, Thiên Trần mỉm cười nhìn anh, trời bắt đầu trở lạnh, cửa vừa hé, gió từ hành lang thốc vào, Thiên Trần khép chặt áo khoác. Mũi sụt sịt, chưa kịp nói đã ho. Tiêu Dương xót xa, vội kéo cô vào, “Sao không ở nhà? Chạy ra ngoài, bao giờ mới khỏi?”.
“Không muốn ở nhà”. Thiên Trần nói giọng mũi. Ngoan ngoãn lên giường nằm. Ở nhà có bố mẹ chăm sóc, nhưng lại phải nghe mẹ phàn nàn, cô không muốn tranh luận với mẹ, cũng không có sức, chỉ muốn gặp Tiêu Dương.
“Nhiều nhất một năm, công ty chắc chắn sẽ tốt”. Đồng Tư Thành rất tự tin trả lời.
Tiêu Dương cười sung sướng, do dự một lát rồi gõ hàng chữ: “Còn anh? Nghe nói anh viết thư cho Nghiêu Vũ”.
“Ừ, mỗi tuần một bức, cô ấy có đọc hay không, không quan trọng”.
Tiêu Dương ngạc nhiên, châm thuốc hút. Thiên Trần bảo anh không nên nói với Đồng Tư Thành thái độ của Nghiêu Vũ. Nhưng anh cảm thấy nói ra có lẽ sẽ giúp họ hòa giải, lại nhớ những ngày bốn người vui vẻ dạo xưa. Anh liếc nhìn Thiên Trần như có lỗi, tiết lộ thái độ của Nghiêu Vũ: “Năm xưa có phải anh hơi tuyệt tình”.
“A Dương, em cũng biết, hồi đó anh không biết tương lai thế nào. Nếu không trở về, anh đã không viết thư cho cô ấy. Anh định về nước theo đuổi lại”.
Tiêu Dương cười: “Phải đấy!”.
“Cho dù trước đây hai người có chuyện gì, cho dù Đồng Tư Thành có làm tổn thương Nghiêu Vũ, nhưng trở về nước anh sẽ theo đuổi lại, chỉ còn xem cảm xúc hai người bây giờ thế nào. Chúc anh thành công. Nghiêu Vũ thực ra rất mềm lòng”.
Sau khi out nick, Tiêu Dương đi đến bên giường nhìn Thiên Trần. Mặt cô đỏ hồng, anh khẽ chạm tay vào, hơi nóng. Thiên Trần bị ốm cũng đến với anh, khiến anh rất xót xa. Nhìn đồng hồ, vội đi lấy nước, gọi cô dậy uống thuốc.
Thiên Trần mơ màng mở mắt, nhìn thấy Tiêu Dương ngồi bên giường mặt lo âu, lại thấy buồn cười. Cô nắm tay anh, bàn tay hơi lạnh, rất dễ chịu.
“Mấy giờ rồi?”.
“Bốn giờ chiều”.
Thiên Trần sực nhớ mẹ vẫn đang đợi ở nhà, không nên về quá muộn, nếu không mẹ sốt ruột, gọi đến cơ quan thì hỏng việc. Cô thở dài, ngồi dậy, uống thuốc xong, ngồi dịch sang bên, “A Dương, anh lại đây cho em dựa một lát”.
Tiêu Dương ngồi dựa đầu giường, Thiên Trần thỏa mãn gục vào vai anh, “A Dương, cứ dựa vào anh là em muốn ngủ”.
“Vậy thì ngủ thêm lát nữa, năm giờ anh gọi”.
Thiên Trần người thả lỏng, lại ngủ, Tiêu Dương nhìn cô, định châm thuốc hút, thấy cô đang ốm, lại thôi. Anh nhắm mắt nhớ lại những kỉ niệm của hai người, dần dần cũng ngủ thiếp.
“Ding” Điện thoại của Thiên Trần điểm một tiếng, anh giật mình tỉnh giấc, “Thiên Trần, dậy thôi!”.
Thiên Trần mở mắt, Tiêu Dương đưa máy, cô đón lấy, ấn nút, giật mình, “Mẹ! Con… con đang trên đường về nhà, hôm nay bận viết bài hơi muộn… vâng, về ngay đây, biết rồi!”.
Tắt máy, vội vàng trở dậy. Tiêu Dương ái ngại nhìn cô, cuối cùng lại thở dài, “Thiên Trần, ngày mai em nghỉ ở nhà được không, đừng ra ngoài, mấy ngày nay trời lại trở lạnh”.
Thiên Trần thu dọn đồ, nghe Tiêu Dương nói vậy, bước đến ôm anh, “Em muốn đến, ở nhà buồn lắm. Em muốn gặp anh”.
Tiêu Dương ôm cô, cầm túi xách của cô lên, “Nào, anh đưa em về”.
Thiên Trần xuống xe, vẫy tay với Tiêu Dương, quay người đi vào cổng khu. Bố mẹ cô ngồi trong phòng khách xem ti