Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342037

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2037 lượt.

động của sự chinh phục đối với anh. Nhưng chắc chắn, cô không phải người anh muốn có. Anh không thích phụ nữ lao vào lòng đàn ông, mẫu đó không hợp khẩu vị của anh. Đỗ Lối đã tình nguyện, tại sao anh vẫn không đối xử với cô như với vài cô gái trước đây? Có thật vì Nghiêu Vũ?
Anh châm thuốc, câu hỏi của Đỗ Lối lại vang trong đầu, lại nghĩ tới nhũng hành động bất thường anh đã làm vì Nghiêu Vũ.
Nghĩ tới khuôn mặt trắng ngần sạch sẽ của cô, vẻ thờ ơ dửng dưng của cô. Anh cố kiềm chế nỗi bồn chồn. Thầm nghĩ, có nên theo đuổi Nghiêu Vũ, để nhận rõ lòng mình hơn?
Hứa Dực Trung cười đau khổ, muốn nhìn rõ lòng mình rất dễ, nhưng có can đảm nhìn thẳng lòng mình mới khó.
Phản xạ có điều kiện của con người luôn có ý thức tự bảo vệ một cách bản năng, biểu hiện bằng hành vi né tránh, né tránh những gì mà bộ óc nhận định là nguy hiểm.
Nghiêu Vũ với anh chính là sự nguy hiểm đó ư? Phương ngôn có câu, người ngoài cuộc bao giờ cũng tỉnh táo. Anh có thể nhìn rõ tâm tư Đỗ Lối, hiểu những câu bóng gió của Trương Lâm Sơn, nhưng lại không nhìn rõ bản thân.
Hứa Dực Trung quyết định từ bỏ, lần đầu tiên cảm thấy kiến thức tâm lí học vô dụng đối với mình. Lại tự nhủ, cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên. Hiểu người, phân tích suy nghĩ của người khác đã thành thói quen, nhưng với bản thần lại như đi vào ngõ cụt.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Hứa Dực Trung suýt không tin vào mắt mình, một cảnh tượng gia đình đầm ấm như chưa hề xảy ra chuyện gì. Trương Lâm Sơn ngồi ở phòng ăn xì xụp húp cháo, Đỗ Lối cười, gọi anh rất tự nhiên, “Anh đánh răng rửa mặt xong xuống ăn cháo!”.
“Sơn Tử, anh gọi điện về nhà chưa? Tối qua chắc Tuệ An sốt ruột lắm”. Hứa Dực Trung đi đến ngồi cạnh bàn ăn. Băn khoăn nghĩ, cảnh tượng này có gì đó rất lạ.
Trương Lâm Sơn ăn vội vàng, “Rất ngon, hương vị tuyệt vời, lâu lắm không ăn cháo mới nấu. Đã gọi cho Tuệ An, cô ấy nói ghi tội cho cậu, làm tôi say khướt!”.
Hứa Dực Trung cười khoái trá, “Được, tội này tôi xin gánh”.
Trương Lâm Sơn ăn xong, bỏ bát xuống nói: “Tôi phải đến cơ quan, đi trước đây, hôm nào lại tụ tập, cảm ơn cô, Tiểu Đỗ!”.
“Anh Trương khách sáo rồi!”. Đỗ Lối múc cháo cho mình cũng ngồi xuống ăn.
Trương Lâm Sơn chào xong đi ra. Hứa Dực Trung cũng ăn vội, định ăn xong là đi làm, chợt nghe giọng vui vẻ của Đỗ Lối: “Đừng ăn nhanh như thế, sao trông anh bối rối vậy! Đến công ty em vẫn là trợ lí của anh, ngày nào cũng nhìn thấy anh”.
Hứa Dực Trung suýt sặc vì câu nói trúng ý nghĩ, anh băn khoăn nhìn Đỗ Lối. Sáng sớm cô chưa son phấn, khuôn mặt sáng, sạch sẽ, không còn dấu vết yếu đuối đêm qua.
“Bây giờ chênh lệch ba tuổi đã có khoảng cách, huống hồ sáu tuổi! Không thích thì thôi, lẽ nào suốt ngày em phải gào khóc đòi lấy anh!”. Đỗ Lối nói giọng nghiêm túc.
Hứa Dực Trung ngớ ra một lúc, lắc đầu cười: “Lớp trẻ bây giờ khác thật!”.
“Đúng, có khoảng cách, ha ha! Ngon không, phó tổng?”. Đỗ Lối cười vang, cố ý nhấn mạnh hai từ “phó tổng”.
“Ngon lắm, ngon lắm! Như Sơn Tử nói đã lâu không ăn cháo mới nấu, ha ha!”. Hứa Dực Trung là người thông minh, đương nhiên biết cách làm thế nào xử lí sự việc một cách tự nhiên.
Chỉ sau một đêm, Đỗ Lối quả thực khiến anh khâm phục, lớp trẻ bây giờ quả thật rất khác.
Bầu không khí vừa thoải mái, lòng Đỗ Lối cuối cùng cũng nhẹ nhõm, cô nghĩ suốt đêm, cảm thấy chỉ có làm như vậy mới xua được cảm giác khó xử tối qua.
Người ta bảo, lùi để tiến. Nhiều lần quan sát ánh mắt đàn ông, Đỗ Lối tỉnh táo nhận ra, giữa đàn ông và đàn bà giống như cuộc chiến tranh, câu này thật không phải nói bừa, lạnh nóng vừa độ, muốn trói thì phải buông, lời khuyên từng chữ quả là quý tựa ngọc châu.






Cố tình tiếp cận
Hứa Dực Trung ngây người nhìn ánh đèn đó, miệng thở ra hơi lạnh. Sao anh luôn không kiểm soát được bước chân mình? Nhất định là anh vui, rất vui vì đã buộc Nghiêu Vũ thức suốt đem làm việc, tuy nhiên, ánh đèn le lói trong đêm đông này lại khiến lòng anh có gì áy náy và bất nhẫn?
Thư của Đồng Tư Thành gửi đến rất đều, mỗi tuần một bức, Nghiêu Vũ đọc xong lại ném vào ngăn kéo. Cảm giác bỏng tay như cầm vật nóng lúc mới nhận được bức thư đầu tiên không còn nữa, cô bình tĩnh đọc, nghĩ tới lời anh năm xưa: Có lẽ em sẽ đau lòng, nhưng thời gian sẽ chữa lành vết thương.
Nghiêu Vũ thở dài, đúng, thời gian hai năm, vết thương đó không còn rớm máu. Ngoài nỗi xót xa vô hạn khi nhớ lại những ngày tươi đẹp bên nhau, cô sống rất bình thường, lại còn đầy tự tin và hứng khởi với tương lai.
Có lúc thậm chí cô không muốn nghĩ đến cuộc chia tay năm xưa, không có cuộc chia tay ấy, tình yêu của cô và Đồng Tư Thành sẽ là một dấu chấm câu viên mãn, cuộc chia tay khiến cho dấu chấm câu kia thêm một nét bút đậm, biến thành dấu chấm than.
Nghiêu Vũ không biết bản thân đã thay đổi thế nào trong hai năm, chỉ biết, chắc chắn không còn là Nghiêu Vũ thời đại học.
“Nghiêu Vũ!”. Chung Cường gọi.
Nghiêu Vũ cụp ô, đi vào phòng làm việc của Chung Cường, “Phó giám đốc, có chuyện gì?”.