Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342106
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2106 lượt.
ếu lên người anh, thân hình hơi gầy của anh đổ thành cái bóng dài, Nghiêu Vũ thường giẫm lên đầu cái bóng đó. Đồng Tư Thành nghẹo cổ sang bên, cô lại nhảy sang giẫm tiếp…
Hình ảnh Đồng Tư Thành đứng dưới ánh đèn đường, từng là bức tranh đẹp nhất trong tâm trí cô.
Cô ngẩng nhìn lên, dưới quầng sáng đó có một con thiêu thân đơn độc bay liệng.
Đã vào sâu trong mùa đông sao vẫn còn thiêu thân? Nghiêu Vũ hơi ngỡ ngàng nhìn nó, bạn bè nó đã đi trọn cuộc đời tươi đẹp trong mùa hè, riêng nó vẫn còn muốn đuổi theo ánh sáng? Nghiêu Vũ ngây người nhìn con thiêu thân bất chấp sống chết lao vào ánh đèn. Cảm động sao? Có lẽ đúng, cô vốn thích những sự liều lĩnh bất chấp như thế. Nếu ví con người với đá, một người khi mới sinh ra, chính là đá hình thành tự nhiên trên núi. Lắng nghe những vị khách qua đường như cát, gió và suối kể với nhau về thế giới bên ngoài. Vô cùng khao khát, liền bất chấp tất cả thoát khỏi lòng mẹ lăn khỏi đỉnh núi.
Được gió và dòng nước đưa đi, lúc đầu dòng nước rất dịu dàng, êm đềm chảy xuôi, chỉ cho đá xem cảnh sắc như tranh họa đồ ven đường. Lúc đầu đá còn vui sướng tung tăng trong lòng nước ấm áp, mệt thì ngả mình thảnh thơi phơi nắng trên bờ suối, nghỉ chán rồi thì theo dòng suối đi tiếp. Khi dòng suối hợp lưu đổ ra sông, con sông ầm ầm cuộn sóng, đá có thể được dòng sông đưa đi rất xa, đi càng xa, đá mới đột nhiên phát hiện, nếu không muốn mình bị đập nát tan tành, chỉ có thể va đập với các hòn đá xung quanh, mọi góc cạnh bị mài bằng trong cuộc va đập đó, đến khi hai bên đều biến thành những hòn đá nhằn thín như quả trứng ngỗng, sau đó mệt mỏi buông mình theo dòng nước, chỉ muốn lặng lẽ nằm yên ngước nhìn trời xanh mây trắng.
Lòng vẫn nguyên vẹn nhưng không ai có tấm lòng đập vỡ lớp vỏ dày, để lộ ra góc cạnh bên trong.
Nghiêu Vũ cảm thấy mình như bị mài thành hòn đá tròn, cô luôn dùng cái mặt trơn nhẵn giao tiếp với bên ngoài, cẩn thận bảo vệ cái góc cạnh bên trong.
Con thiêu thân bay liệng không biết mệt trong ánh đèn. Cô nghĩ, nhất định là do mình nhìn quá lâu, mắt mỏi cho nên mới giàn nước mắt như một phản xạ, không phải cô muốn khóc.
Bóng Đồng Tư Thành hôm nay cũng bị ánh đèn đường kéo dài như vậy. Nghiêu Vũ nhìn bóng anh, đầu anh chỉ cách chân cô không quá mười phân, chỉ cần giơ chân ra là có thế giẫm lên. Cô giơ chân như thăm dò, nhưng không giẫm, bóng đâu không thấy nữa, Nghiêu Vũ theo thói quen nhìn sang hai bên, Đồng Tư Thành đã sải bước lại gần. Nghiêu Vũ còn chưa kịp phản ứng anh đã nói nhỏ, “Nghiêu Nghiêu, giẫm lên ngực anh đi”.
Nghiêu Vũ giật mình nhảy sang bên, Đồng Tư Thành một bước đi đến, “Nghiêu Nghiêu”.
Tiếng gọi thân thiết đó hạ gục Nghiêu Vũ hoàn toàn, đẩy cô vào cõi mơ hồ. Anh đã đứng cách cô không đến một thước. Đồng Tư Thành ngày trước vẫn đây? Cô dường như không nhận ra sự khác nhau của hai người đó.
Hơi hướng quen thuộc phả tới, trong tích tắc, Nghiêu Vũ không còn tư duy, hai người lặng lẽ đứng. Cô đã nghe thấy tiếng tim anh, dồn dập và khắc khoải, từng tiếng từng tiếng giội vào tai cô.
Nếu, trí nhớ cô kém một chút thì tốt, nếu cô có thế quên được nỗi tuyệt vọng của đoạn đường hai trăm mét đã đi qua hai năm trước thì tốt biết mấy. Nghiêu Vũ nhìn bóng Đồng Tư Thành dưới chân mình, nghĩ tới bóng anh bị cắt khúc bởi những bậc khán đài sân vận động năm xưa, anh bây giờ vẫn nguyên lành, nhưng cô đã bị cắt thành vô số khúc, Nghiêu Vũ thở dài, lùi lại, bình tĩnh nhìn anh.
Trong ấn tượng, xưa nay luôn là cô nép vào anh, luôn là anh kéo cô ra: Được rồi, sao mà ép chặt thế?
Lúc đó cô đã nói với anh hoàn toàn nghiêm túc: Tư Thành, nếu em không nép vào anh, chắc chắn em không thích anh nữa.
Đồng Tư Thành cũng nghĩ tới câu đó, lòng trống rỗng. Anh lặng nhìn Nghiêu Vũ, ánh đèn nhợt nhạt khiến mặt cô càng trắng xanh, “Nghiêu Nghiêu, em có khỏe không?”.
Anh… anh không còn là Đồng Tư Thành trong lòng cô. Nghiêu Vũ liên tục tự nhủ, đây là người khác, rất khác!
“Vẫn khỏe!”. Nghiêu Vũ không ngẩng đâu, “Còn anh?”.
Đồng Tư Thành cười gượng, “Không khỏe lắm, mệt mỏi nhức đầu”.
Giọng cô, sắc mặt cô dù tự nhiên thế nào, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Đồng Tư Thành lại thấy buồn cười, trước mặt anh cô luôn không giấu được tâm sự của mình, “Sao không nhìn anh?”.
Nghiêu Vũ hoài công cố sức ngẩng đầu, đột nhiên muốn khóc. Đột nhiên muốn bỏ chạy. Anh về lâu như vậy, lại xuất hiện đột ngột như thế, không nói trước một câu?!
Đồng Tư Thành một tay kéo cô vào lòng, Nghiêu Vũ lặng lẽ vùng ra, anh không buông tay, ra sức ôm cô, giọng dịu dàng, “Tại anh, tất cả là tại anh, anh có lỗi”.
Nghiêu Vũ không nói, cô không còn sức giãy giụa, muốn nói, lời lại tắc trong ngực, Đồng Tư Thành nâng mặt cô, hôn vào đó. Không cho cô cơ hội suy nghĩ, cũng không để cô bỏ chạy.
Nghiêu Vũ mím chặt môi, anh không miễn cưỡng, chỉ phủ lên môi cô, chỉ muốn hai bên cảm nhận hơi thở của nhau, cảm giác quen thuộc dần dần trở lại, Nghiêu Vũ cũng dần dần bình tĩnh.
Đồng Tư Thành vẫn ôm cô, hai người đứng yên dưới ánh đèn đường. Mũi anh đột nhiên cay cay