XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Tuyết Rơi

Mùa Tuyết Rơi

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341227

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1227 lượt.

iện. Nếu ham muốn chiếm hữu của anh không mãnh liệt như vậy, thì thực sự tôi cũng không tìm ra chiêu nào để đối phó với anh. Nhà họ Ninh là điểm yếu của tôi, vậy sao tôi không phải là điểm yếu của anh?
Ánh nắng mặt trời ở thành phố B thật chói chang, đám lá của cây dương bên đường giống như những bàn tay lật đi lật lại, phản chiếu ánh nắng, gió hiu hiu thổi, tạo nên tiếng động xào xạc. Tôi nheo mắt, nhìn vào tòa nhà màu xám với những ô cửa sổ lấp lóa đối diện. Bỗng nhiên cảm thấy rất lạnh, xoa lên cánh tay, sao da lạnh ngắt thế này? Tôi vội vàng đứng dưới ánh mặt trời phơi nắng.
Lần thực tập năm thứ tư đại học, cũng trong kiểu thời tiết thế này, chúng tôi không phải lên lớp, các bạn học đều liên hệ công ty, cơ quan ở khắp nơi, chờ việc. Tôi được một đàn anh giới thiệu đến thực tập ở một tòa báo, anh nói rõ là cơ bản không có tiền lương, làm việc nào thì lấy tiền việc ấy, cụ thể bao nhiêu cũng không biết.
Trước khi đi, người anh đó dặn phải bện mái tóc xoăn lại, anh nói: “Những cô gái ở toàn soạn báo của bọn anh, tóc ngắn thì không cần nói rồi, còn tóc dài đều phải duỗi thẳng hết”. Lời nói của anh là có ngụ ý, mái tóc xoăn này mà bước vào tòa soạn sẽ tạo cho mọi người ấn tượng không bình thường hoặc cảm giác phù phiếm. Lúc này tôi mới chợt nghĩ lại và hiểu tại sao Vân Dịch không muốn tôi buông mái tóc xoăn ra.
Tôi không bao giờ có thể quên được cái lần đầu tiên đi làm còn ít kinh nghiệm nhưng lại rất ngạo mạn của mình. Tất cả sự tự tin ấy khi đến công ty tuyển dụng đều trở thành thái độ thiếu khiêm tốn.
Tôi không liên hệ với các bạn học cũ, cũng không vội vàng đi tìm Vân Dịch. Tôi đang cố gắng đấu tranh cho mình, hy vọng rằng khi quay về bên anh, tôi đã có được một công việc, như vậy tôi mới có thêm không gian. Nếu không, chỉ có thể ở đó buồn bã đếm ngón tay cho qua ngày.
Người của phòng Nhân sự bên công ty tuyển dụng xem hồ sơ của tôi xong, ngạc nhiên hỏi: “Bạn học về quảng cáo, tại sao lại muốn ứng cử vào vị trí văn phòng?”.
Tôi mỉm cười trả lời: “Vì công ty chị chỉ tuyển người vào vị trí nhân viên văn phòng, tôi vừa mới đến đây, tôi cần một công việc như vậy, chuyên ngành là quảng cáo, cũng coi như có chút liên quan đến nghiệp vụ của công ty.”
Tôi không điền tình hình làm việc tại thành phố C vào hồ sơ, mà tạo ra một kinh nghiệm khác.
Tôi phải làm việc với vai trò một nhân viên văn phòng của công ty quảng cáo, không phải tôi thích thiết kế và sáng tác, nhưng đều là công việc thôi. Ba tháng thử việc, mỗi tháng lương chưa đến ba nghìn tệ, nhưng sau này sẽ tốt hơn.
Tôi không nói dối, tôi rất cần công việc này. Làm quen lại với thành phố B, một lần nữa cố gắng hòa nhập với nơi đây.
Xe buýt ở đây là cơn ác mộng đối với tôi. Mỗi ngày tiêu tốn mất bốn tiếng đồng hồ trên xe, sáng sáu giờ ra khỏi cửa, ngồi xe buýt qua hai trạm rồi chuyển sang tàu điện ngầm, sau đó lại lên xe buýt mới kịp đến công ty lúc khoảng tám giờ. Vào thời gian tan tầm, lúc lên tàu điện ngầm vẫn còn nhìn thấy ánh mặt trời, nhưng ra khỏi ga tàu thì trời đã tối đen như mực. Sau đó lại ngồi thêm hai trạm xe buýt về nhà cũng gần tám giờ tối, rã rời mở cửa và lên giường ngủ, thế là hết một ngày.
Nếu có người nói thích cuộc sống ở thành phố này, chắc chắn anh ta không thể hiểu hết từng ngày phải sống ở đây thế nào. Mỗi ngày phải chen chúc trên tuyến xe buýt đông đúc, lúc nào cũng cảm thấy chóng mặt. Tôi nhớ đến thành phố C, đi làm hết mười phút, tan ca cũng hết có mười phút là về đến nhà, thong thả đi trên đường, ngắm nghía những cửa hàng bên vỉa hè, muốn mua là có thể mua được ngay. Còn ở đây, ngoài việc cứ ngày nghỉ đi mua một đống về dùng cho cả tuần ra, thì tôi chỉ muốn ở nhà ngủ vùi.
Ngược lại, việc ở công ty lại rất đơn giản, rất thoải mái. Đã lâu lắm rồi tôi không rảnh rỗi khi đi làm như vậy, và cũng lâu lắm rồi không được thư thái nhàn nhã đến thế. Tôi nghĩ nếu công việc cứ vậy, cuộc sống cứ như thế cũng không làm tôi cảm thấy quá mệt mỏi.
Đơn giản vì nó không hẳn không hạnh phúc.
Thoắt một cái mùa hè đã sắp qua, tính ra tôi đã ở thành phố B hơn ba tháng rồi. Không có Ninh Thanh, không có Vân Dịch, không có những muộn phiền.
Tôi một mình đón sinh nhật lần thứ hai mươi tám ở cái tổ nhỏ này, mua một con vịt quay để tự chúc mừng, và cảm thấy tương đối tốt.
Cuộc sống như thế cũng khá thoải mái rồi, tôi thực sự mong sẽ được thế này mãi. Giả sử lương cao hơn một chút, tôi sẽ cảm thấy vui hơn. Một tháng lương vừa đủ tiền nhà và ăn uống đơn giản. Tiền trong thẻ, tôi không dám dùng, vì sợ sau này đến tiền đi xe cũng không có.
Cảm nhận làn gió nhẹ của mùa thu, tôi thấy tâm trạng của mình tốt hơn hẳn. Cũng đã đến kỳ nghỉ phép, những gì tôi nợ Ninh gia cũng đến lúc phải trả. Không biết cuối tuần ở Vân Thiên có ai đi làm không nhỉ? Như vậy tôi sẽ không phải xin nghỉ một ngày làm.
Thứ Bảy, thời tiết thật ấm áp, bầu trời trong xanh. Tôi ngồi tàu điện ngầm, rồi lại lên xe buýt để đi đến Tập đoàn Vân Thiên.
Cô lễ tân lịch sự hỏi tôi tìm ai, tôi mỉm cười nói: “Tôi tìm Tô Úc ở phòng Marketing”.
M