Tác giả: Hải Ly
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134897
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/897 lượt.
phát hiện hậu quả không thú vị như vậy đâu.”
“Tôi hận anh……” Thanh âm suy yếu nhưng hàm chứa oán giận vô hạn.
“Tốt lắm, tôi chỉ sợ em lại yêu tôi ý chứ! Vì chúc mừng chúng ta quay về, uống một chén đi!” Anh cầm lấy bình rượu whisky. Cô mở to hai mắt, lập tức lắc đầu, cô thống hận thứ rượu đó, lúc trước chính là rượu hại cô! (Mọi người nghe mà tránh, rượu không tốt nha)
“Tôi không uống, anh đừng làm vậy với tôi!” Cô dùng sức giãy dụa muốn tránh.
“Đây là phương pháp duy nhất có thể làm em trở nên bình tĩnh.” Anh không cho cô cơ hội trốn tránh, lấy miệng bắt cô uống rượu, tình cảnh này giống như chín năm trước, lịch sử vừa lặp lại? Vũ Dung tập trung ý chí, muốn đào thoát khỏi nơi đáng sợ này, nhưng đối với chất cồn Tất Duy Lân cho uống, sức mạnh của anh, cô dần dần mất đi ý thức, vô lực giãy giụa.
“Đừng ……”
“Nghe lời, uống thêm một ngụm nữa.” Anh cúi đầu, cho cô uống một ngụm rượu lớn hơn.
Vũ Dung thực đã lơ mơ, trước mắt như có mười Tất Duy Lân, người nào cũng vươn tay tóm cô. Không đẩy cô xuống vực sâu, cô nhắm mắt lại bất lực ngã vào trong lòng anh, cuối cùng chỉ mơ hồ nghe được một câu: “Trông dáng uống rượu của em vẫn là đáng yêu nhất ……”
Đáng yêu? Vũ Dung nghĩ rằng mình nghe lầm, câu này chắc chắn không phải do Tất Duy Lân nói, trong từ điển của anh làm gì có tự nào như vậy……
Ánh mặt trời buổi sớm chói mắt khiến Vũ Dung tỉnh giấc, cảm giác đầu choáng váng, toàn thân lại ê ẩm, khó chịu.
Hôm nay là thứ Bảy, theo lệ thường các buổi sáng thứ Bảy của cô đều giống nhau, thức dậy lúc tám giờ, xong rồi thẳng tiến vào phòng tắm.
Nhưng sáng nay có phần khác, vì có Tất Duy Lân nằm ngủ bên cạnh.
Chuyện này hẳn là kì cục, hai người đã ở với nhau đến chín năm, vậy mà cô chưa bao giờ trông thấy bộ dáng khi ngủ của anh. Bởi bọn họ chỉ quấn lấy nhau trong bóng đêm, chưa lúc nào bật đèn, mà khi sáng dậy thì hoặc cô tỉnh dậy một mình, hoặc là đã thấy anh quần áo chỉnh tề, chuẩn bị ra khỏi cửa rồi. Bởi vậy, lần đầu tiên nhìn thấy anh ngủ bên cạnh với cô quả thực có phần lạ lẫm.
Cô trộm ngắm khuôn mặt đang say ngủ của anh. Cằm thả lỏng, lông mày không nhăn nhíu, nét mặt thư giãn, trông thực như một người bình thường.
“Từ giờ sẽ không vậy nữa!” Anh quả quyết nói.
Trong mắt cô hiện lên vẻ hoang mang cùng lo sợ, không hiểu lí do gì anh lại thay đổi.
Anh cũng không buồn giải thích thêm, cứ thế đứng dậy, tránh cho cô chịu nặng tiếp. Cô chỉ vừa nhẹ nhõm thở ra, lại giật cả mình, hai người đều đang trần trụi, trong nắng sớm quả thực … nhìn thấy không sót điểm nào.
“Anh định làm cái trò gì nữa?” Vũ Dung vội vã kéo gối che người lại.
“Là lâu rồi không được ngắm em.” Rồi cứ thế tự nhiên, anh giật cái gối khỏi tay cô.
“Không cần!” Cô có lẽ có thể trần trụi cùng anh trong bóng tối, nhưng bây giờ sáng trưng như vậy, cô không thể nào đơn giản mà thần phục anh nha. Đây chính là sự chấp nhất cố hữu của mỗi người, vì tận đáy lòng cô vẫn giữ một phần ngạo khí.
Chú ý, đoạn này xuống là hot 20+ đó. lại còn có xu hướng bạo lực… >”<
Tất Duy Lân không tốn bao nhiêu sức lực liền kéo hai tay cô lên cao quá đầu, sau đó với tay lấy dây lưng trói tay cô lại.
“Anh……” Cô hoảng sợ nhìn chằm chằm vào cử động của anh.
“Là em không nghe lời, mới phải làm vậy.” Anh nói không một chút áy náy.
“Anh là kẻ ác độc!” Cô nhắm chặt mắt lại, không muốn nhìn thấy ánh mắt đang săm soi thân thể mình.
Anh lùi ra xa một tí, chăm chú ngắm nhìn cô, qua một hồi lâu mới nói: “Em cũng chẳng khác gì chín năm trước cho lắm. Lạ thật.”
Vũ Dung không hiểu ý tứ của anh, mà cô cũng không muốn hiểu nữa. Anh thở dài một hơi, đôi môi cùng hai tay thong thả thăm dò những đường cong trên thân thể cô, như là muốn tận tình nhấm nháp cô, hưởng dụng cô.
Vũ Dung không thể khắc chế sự run rẩy của cơ thể, cô cố gắng thoát khỏi sợi dây lưng đang buộc trên tay, nhưng lại là lãng phí khí lực, hiện tại cô toàn thân đều suy yếu, so với trẻ con mới sinh chẳng khác gì nhau.
“Không cần như vậy……” Cô vẫn tiếp tục kháng cự.
“Không cần loại nào, như vậy là như thế nào?” Môi anh chuyển tiếp sang ngực trái của cô, nhẹ nhàng hôn hôn liếm liếm khiến núm vú cô dựng lên, anh chính là dùng môi, đầu lưỡi cùng răng, nhưng mỗi một động tác nhỏ đều khiến cô run rẩy. Cô cảm giác được toàn thân nóng lên, như muốn ngất đi, cảm giác hoàn toàn bất lực.
“Da em chuyển sang hồng rồi kìa.”
Anh rất có hứng thú quan sát cô, nắng sớm trải lên làn da trắng tuyết của cô, nay vì bị kích tình lại chuyển sang màu phấn hồng, trừ bỏ hai gò má cô, môi cô, lỗ tai, gáy, ngực trước, còn những chỗ khác anh đều đã hôn qua nay chuyển sang màu hồng gợi cảm mê người.
“Đừng có nhìn tôi……” Tuy rằng hai người đã thân cận nhiều lần, nhưng mà bị nhìn trắng trợn như vậy hỏi sao cô không thẹn.
“Vì sao không? Tôi muốn nhìn em thật kĩ, muốn thấy rõ lúc hai chúng ta hòa nhập làm một…” Anh nói là làm, cúi đầu hôn lần thân thể của cô, khiến cô thở gấp liên tục.
Lúc này, cô mới nhớ ra chuyện