Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341483
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1483 lượt.
, duy trì tư thế nhìn lên trên lầu, nghe tiếng bước chân, anh ta không có cúi đầu, lại sâu kín nói một câu: "Hai vị, có gì muốn làm." Âm thanh kia lạnh lùng, ở ban đêm yên tĩnh nghe thấy ngược lại có mấy phần cảm giác nguy hiểm.
Tiểu Huệ: "A, chúng tôi là nghiệp ủy hội, có chủ nhà nói đèn xe quá chói mắt rồi, ảnh hưởng giấc ngủ, muốn hỏi anh có thể tắt đèn xe hay không, đem xe dừng ở chỗ đậu xe quy định?" Đây là lý do tốt nhất trong thời gian ngắn cô có thể nghĩ tới.
Mặt người đàn ông kia không chút thay đổi: "Có thể."
Núp ở cách đó không xa, mấy người thở phào nhẹ nhõm, sau đó cũng đi ra theo.
Sau đó ngay vào lúc này, người đàn ông tây trang sâu kín nói một câu: "Bởi vì, người tôi tìm xuất hiện."
Tiểu Phong Tử nheo mắt, chợt dừng bước chân, có loại cảm giác "Phạm tội ác sắp bắt đầu".
Từng người một trở về phòng, ngồi liệt ở trên ghế sô pha, chỉ là không thấy bóng dáng Thiên ca.
Tiểu Tiết tính tình rất gấp, tuyệt đối không nhịn được loại chuyện như vậy: "Tớ nói, chúng ta cứ như vậy đem Thiên ca để lại cho người đàn ông áo đen sao? Ngộ nhỡ Thiên ca bị anh ta bắt cóc thì làm thế nào?"
Quả Táo Quân cười: "Hai người có chiều cao không sai biệt lắm, xác định công phu cao thấp." Được rồi, tình huống thực tế là cậu có chút hả hê, không có Thiên ca ở đây, sẽ thiếu một người chèn ép cậu.
Lệ Toa xem thường nhìn qua cậu ấy một cái: "Tôi ngược lại cảm thấy hai người này không đánh nổi, không nghe thấy người nọ kêu thiếu gia ư, cam đoan không cho phép chính là ông cụ Kỷ phái cận vệ tới, đặc biệt phục vụ Thiên ca."
Lời vừa nói ra, Tiểu Phong Tử cùng bà chị “đúng rồi” một cái —— hai chị em bọn họ rõ ràng nhất tình trạng gia đình Thiên ca.
Cô lập tức đánh hơi được tin tức bất thường nào đó, cô ngăn ở cửa, cằm điểm một cái: "Cậu phải đi ra ngoài?"
Tiểu Huệ: "Đi xuống vận động."
Tiết cô nương đưa tay dán một cái ở trên ót cô: "Cậu hồ đồ à? Buổi tối khuya đi vận động? Ngộ nhỡ xuất hiện người đàn ông biến thái nào đó, cậu có la rách cổ họng cũng không người nghe thấy!"
Tiểu Huệ làm ra động tác quyền đạo, nhẹ giọng rống lên hai cái, Tiết cô nương bị sợ đến liên tiếp nhắm mắt, cầu xin tha thứ: "Người ta chỉ quan tâm cậu thôi, cậu có thể không cần bạo lực như vậy được không?"
Tiểu Huệ cười: "Đúng vậy, bạo lực giống như tớ, cậu cảm thấy tớ sẽ dễ dàng bị người khi dễ sao? Không nhường mở nữa, cẩn thận quả đấm này thật sự tiếp đón cậu đấy."
Tiểu Tiết tự động lắc mình để cho cô đi ra ngoài, nhìn theo cửa phòng, cô đi ra ngoài tự động cài nút, Tiết Tiết bấm mặt của mình, tự lẩm bẩm: "Làm như tớ không biết cậu đi tìm ai nữa à, hẹp hòi!"
Ánh trăng nhô lên cao, mây tía trên trời, ánh sáng u ám vỡ vụn, ở chỗ không xa trên xe hơi, một hiện một hiện, lãnh diễm mà thần bí.
Chân của Tiểu Huệ hướng phía trước vòng hướng về sau vô số lần, vừa an ủi mình nói: tôi chỉ đi xem anh không có bị người xấu bắt đi, dù sao đức hạnh của ông cụ Kỷ này tôi lại không rõ lắm.
Nhưng bên kia, cô lại lắc đầu: tôi tính là người, thanh mai trúc mã gì chứ? Mất nó, thứ này không đáng tin, rõ ràng là hai người vô thân vô cố nhất định bởi vì khi còn bé trong nhà gần liền mà dính dáng đến quan hệ thân mật như vậy?
Bóng đêm dần mất, trên lọn tóc cô xoa ướt.
Mà bên trong xe, Thiên ca chưa bao giờ nghiêm túc như vậy. . . . . . Nhìn chằm chằm thủy tinh, thật ra thì anh không phải đang nhìn thủy tinh, mà là đang xuyên thấu qua thủy tinh xem ánh sao sáng trên trời. Anh nhớ một cô gái nào đó khi còn bé đặc biệt thích vào ban đêm lôi kéo anh ra ngoài cùng nhau ngắm sao, sau đó hỏi cái kia là cái gì Tinh Tọa đây là sao gì, thật ra thì anh lớn hơn cô không được bao nhiêu, chỉ là hơn kém nhau mấy năm tuổi đủ để anh nói láo không báo. Anh nói, viên lớn nhất kia là tuệ tinh, cô tin là thật, còn hoan hỉ nói: trong sao có tên tuổi của em.
Thiên ca chợt cười, không thể không nói, khi còn bé cô vẫn còn rất dễ gạt, một câu nói giới thiệu vắn tắt: rất ngu rất ngây thơ.
Người đàn ông tây trang mở miệng cắt đứt hồi ức của Thiên ca, hơn nữa còn dùng một câu rất không có sáng ý: "Kỷ thiếu gia, lão gia mời trở về."
Thiên ca nhanh chóng thu hồi nụ cười, nụ cười của anh quý giá như vậy, thế nào chịu lãng phí ở nơi không có liên quan đó. Anh nói: "Cậu đi nói cho lão già, đừng lãng phí tiền, lừa gạt nhiều người như vậy mới kiếm được tiền, không cần thiết tiêu vào tìm tôi."
Người đàn ông tây trang cứng đầu: "Ông ấy có thể nhượng bộ, nhưng điều kiện tiên quyết là cậu phải về nhà."
Thiên ca ứng phó tự nhiên: "Ông ấy cũng quá không thành ý, nếu muốn gặp tôi, trực tiếp đến đây không được sao, cần gì phải tốn tiền mời các người chạy tới đây. Lại nói ông ấy cho các người bao nhiêu phí chân chạy? Nếu như thấp hơn năm con số cũng không cần làm, ông chủ ra tay không hào phóng đi theo cũng là thua thiệt."
Người đàn ông tây trang hiển nhiên có chút giật mình, cậu ta nghĩ, có phải nên bảo tăng tiền lương hay không? Nhưng mà cậu ta rất vui sướng biết được Kỷ Thiên