Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mướn Phòng Rồi Lên Giường

Mướn Phòng Rồi Lên Giường

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1499 lượt.

ng có.
Dựa vào người dựa vào ông trờ không bằng dựa vào chính mình, Tiểu Huệ móc laptop ra, theo thói quen lên QQ, đồng thời tuần tra mục đích lộ tuyến từ trạm xe, rốt cuộc tra được một cái hướng dẫn nhìn đáng tin, trong màn hình chợt nhảy ra một hộp thoại ——QQ bị buộc logout, biểu hiện ở nơi khác đổ bộ. Trong lòng cô căng thẳng, nghĩ nữa đi lên lại phát hiện thế nào cũng đăng nhập không được rồi, tức giận gõ laptop một cái, tay vừa trượt —— laptop rớt xuống đất.
Âm thanh kia hung hăng nện vào trong lòng Tiểu Huệ, cùng loại đau giống như cắt thịt của cô, hình như cô tưởng tượng đến tiền trong tài khoản mình vất vả mới kiếm được—— quả thật là người xui xẻo, uống nước cũng có thể nhét kẽ răng.
Ở lúc cô phát điên, một đôi giày da sáng loáng xuất hiện trước mắt cô, còn có một đôi tay của đàn ông, cẩn thận nâng laptop "Bị thương" lên, âm thanh rất trầm ổn: "Thế nào không cẩn thận như vậy?"
Tiểu Huệ chậm rãi ngẩng đầu lên: "Anh cũng ở nơi đây?"
Trịnh Nhaan Xuyên mỉm cười: "Ừ, vừa vặn đến, thuận tiện nghỉ ngơi mấy ngày."
Trên đời này sẽ có chuyện tình trùng hợp như thế sao? Tiểu Huệ nói giỡn một câu: "Không phải là chủ nhiệm cho anh đi đến chứ?"






Thiên ca nắm điện thoại di động, vừa bảo B ca đem vị trí hiện tại còn có lộ tuyến của Tiểu Huệ gửi qua, vừa mặc áo khoác đi ra cửa.
Lúc này tiếng chuông phòng khách mãnh liệt, Quả Táo Quân vừa đứng lên không lâu liền điên cuồng gào thét: "Thiên ca, điện thoại khẩn cấp."
Tay Thiên ca còn đặt ở cái tay cầm cửa, cau mày: "Nói cho người đó biết, tôi không rảnh."
Quả Táo Quân che ống nghe, hạ thấp giọng: "Đối phương tự xưng là cha anh. . . . . ."
Nghe nói như thế, Thiên ca do dự một chút, nhưng vẫn kiên định mở cửa.
Trịnh Nhân Xuyên ở sau lưng Tiểu Huệ nhẹ giọng hỏi: "Tại sao không đi thử một chút?"
Tiểu Huệ âm thầm le lưỡi, cô quả quyết không đi, kể từ khi còn bé bị Kỷ Thiên Hàng hãm hại, từ trên bàn đu dây rớt xuống thiếu chút nữa té gãy chân, cô không dám đặt mình ở địa phương nguy hiểm. Cái võng xem ra mặc dù chỉ cách một mét, nhưng té xuống cũng sẽ đau.
Trịnh Nhân Xuyên vỗ bả vai của cô một cái, trực tiếp ngồi lên võng, chỉ thấy tay anh ta cầm hai bên, bàn đu dây này giống như lay động lên, vừa lay động vừa cười: "Em rất sợ cái đồ vật này? Liền thử một chút cũng không dám?"
Đối mặt với một người đàn ông, còn là đối tượng hẹn hò nửa đường chết non khiêu khích, Tiểu Huệ nhún vai một cái: "Trời không còn sớm, tôi đi về nghỉ trước, hôm nay cám ơn anh giúp tôi tìm được người sửa máy tính, còn có khách sạn này."
Trịnh Nhân Xuyên khẽ lắc đầu, lấy điện thoại di động ra, quay số điện thoại, tiếp thông: "Muốn nghe lúc trước tôi cùng Kỷ thiếu gia nói gì không?"
Cách anh ta không tới trăm mét, Tiểu Huệ dừng bước chân, xoay người. Cô hiển nhiên không ngờ cái điện thoại lạ lẫm này lại là Trịnh Nhân Xuyên, lại nói người đàn ông này rảnh rỗi tức giận có phải hay không, khoảng cách gần như thế gọi điện thoại gì.
Trịnh Nhân Xuyên từ trên võng nhảy xuống, tự tay vì Tiểu Huệ kéo một cái ghế ra, rất lịch sự xin cô ngồi xuống, lúc này mới chậm rãi mở miệng: "Uống chút gì không? Nơi này có rượu nho mùi vị không tệ, là gia điình người Nông gia tự mình cất, tuyệt đối tinh khiết thiên nhiên."
"Anh ấy cùng anh nói cái gì?"
Cẩn thận rót rượu nho màu vàng xanh lá đưa đến trước mặt Tiểu Huệ, trên mặt Trịnh Nhân Xuyên dịu dàng có thể nhéo ra nước: "Không uống thử xem sao?"
Tiểu Huệ liếc anh ta một cái, giọng nói đã có điểm lạnh: "Xin lỗi, tôi chưa bao giờ cùng người đàn ông xa lạ uống rượu. Mặc kệ ban ngày hay buổi tối, rượu cồn thêm người đàn ông đều là nhân tố tiềm ẩn tội phạm."
Trịnh Nhân Xuyên cười, phối hợp uống một hớp: "Em lo lắng tôi sẽ đối với em làm cái gì? Em không uống rượu này, thực sẽ tiếc nuối."
Chịu không nổi nhất là người khác cố làm ra vẻ huyền bí, Tiểu Huệ không ngồi yên: "Tôi là người không thích quanh co lòng vòng, tôi liền nói thẳng, chủ nhiệm trăm phương ngàn kế lừa tôi tới nơi này, mà anh lại vừa lúc xuất hiện tại nơi này đi công tác? Được rồi, theo tôi quan sát, hình như anh bổ ra không ít, mà đi du lịch chứ? Anh giúp tôi dẫn đường, tôi rất cảm tạ, nhưng không có anh, tôi - một người lớn sống sờ sờ có thể tìm được một nơi để nghỉ ngơi, cho nên tôi không hiểu, rốt cuộc anh tìm tôi có chuyện gì? Nếu như là nói đến Kỷ Thiên Hàng, làm phiền anh thoải mái, không muốn nói, tôi liền đi ngủ." Khi nói chuyện cô liền đứng dậy.
"Mấy ngày nay đơn đặt hàng công ty tôi đột nhiên thiếu một thành."
Tiểu Huệ vỗ trán: vị đại gia này, nghiệp tích trong công ty anh có quan hệ gì với tôi, chẳng lẽ tôi còn có thể tìm người đi phá hư chuyện buôn bán của anh hay sao?
"Mấy ngày trước tôi hỏi bác muốn địa chỉ nhà em, gặp qua Kỷ thiếu gia ở đó."
Bác? Đại khái chính là chủ nhiệm thích làm mai mối. Nhưng mà gặp qua Kỷ Thiên Hàng? Tiểu Huệ không biết lại xảy ra cái gì.
"Vừa bắt đầu không nhận ra anh ta, cùng anh ta hàn huyên mấy câu, anh ta hình như hiểu lầm