Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1507 lượt.
em tin thế nào, em làm sao dám tin. Ngay cả lần đầu tiên đi cùng với anh, đều là em chủ động hỏi, đều là em chủ động quyến rũ anh uống rượu, đẩy ngã anh, em còn nói anh muốn đi theo em. . . . . ."
Thân thể Thiên ca chấn động, anh giống như thật sự phát hiện mình lỗi ở nơi nào.
Tiểu Huệ vẫn còn đánh từng phát từng phát, Thiên ca lại sung sướng một tay kéo thân thể cô, hung hăng chiếm lấy cái miệng gần ngay trước mắt, không cho bất kỳ cơ hội phản kháng, so với nói chuyện, hành động của anh càng thêm có lực. Anh tinh tế hôn, cảm thấy trên làn môi kia còn lưu lại dấu răng của mình, bất giác cười đáp ở trong lòng: ở trên thân một cô gái đánh dấu ấn, đây là một việc rất lãng mạn.
Phía sau bọn họ là đại dương với cảnh tượng hùng vĩ, mặt trời mọc phía Đông không chút nào ẩn núp tản ra ánh sáng, chiếu trên mặt biển, màu vàng lấp lánh, giống như tâm tình phập phồng mà xán lạn giờ khắc này của bọn họ.
Có người đi đường thấy một màn xúc động như vậy, vì vậy “tách tách” một tiếng chụp được. Mà đương sự không biết chuyện, bọn họ sẽ lơ đãng ở dưới tình huống mặt trời mọc lần nữa bắt gặp tỏ tình.
Trở về khách sạn, ở trên xe, Thiên ca nhíu mày cười không ngừng: "Nha đầu, em nói xem tiến độ của chúng ta có phải quá chậm hay không? Nếu như mà anh là người xem cũng sẽ bị ép điên."
Tiểu Huệ liếc về: "Chậm? Ai dám nói, em đánh hắn một trận trước!"
Thiên ca vui vẻ, tiến tới, lén hôn một cái: "Bà xã, em thật bá. . . . . ." Chữ Đạo trước khi ra khỏi miệng, bị đổi thành rồi.". . . . . . Tức." Dĩ nhiên biến chuyển này, còn phải cảm tạ ánh mắt uy lực của Tiểu Huệ.
Trong xe truyền đến tiếng cười phóng đãng, kèm theo chuông điện thoại di động, điện thoại Thiên ca biểu hiện Tiểu Phong Tử điện tới.
Anh nghĩ nhất định là Tiểu Phong Tử hỏi thăm tiến độ, vì vậy hả hê nhận.
Tiểu Huệ liếc mắt một cái, khóe miệng không hoàn toàn kéo cao. Sau đó còn chưa cười lên, lại thấy mặt của Thiên ca trong nháy mắt lạnh xuống.
Trong nhà đã xảy ra chuyện. . . . . .
Nằm phía Tây Nam ngoại ô thành phố G, giờ phút này bệnh viện Thanh Hà đang nghênh đón bệnh nhân bệnh nặng nhất hôm nay, một cô gái tự sát chưa thành công.
Cô gái kia nằm ở trên giường, cười thật ngọt ngào, má lúm đồng tiền trên mặt rất rõ ràng. Khi cười lên trông cô giống như trẻ hơn mười mấy tuổi, không kém cô em nhỏ ngượng ngùng.
Giờ phút này trong đầu của cô đang suy nghĩ gì đấy, có lẽ là người con trai từng theo cô cùng nhau chơi đùa bùn, một người con trai đã qua đời. Rất kỳ quái, có phải là người đến lúc sắp chết, sẽ gợi lại hồi ức vui tươi nhất hay không?
Trước lúc cô vô lực nhắm mắt lại, cô nhìn thấy một người đàn ông hướng cô chạy tới, trước mắt cô sáng lên, giống như thấy một ánh hào quang màu trắng bao phủ ở trên thân người đàn ông, dịu dàng cười với cô, hỏi cô: thân ái, gả cho anh được không?
Đúng rồi đúng rồi, đây là dáng vẻ lúc anh cầu hôn.
Thấy người trên xe xuống, Tiểu Phong Tử giống như đứa bé khóc rống lên: "Chị, mẹ, rốt cuộc là tại sao bà ấy lại như thế."
Tiểu Huệ không biết vẻ mặt cô bây giờ có bao nhiêu lạnh nhạt, lúc xuống xe còn bị vấp một cái, thiếu chút nữa bổ nhào như chó ăn cứt.
Cô đứng lại, ngăn Thiên ca đỡ, dùng âm thanh tỉnh táo run rẩy nói: "Tiểu Phong Tử, em thông báo cho ông ấy rồi hả?"
Tiểu Phong Tử cắn răng: "Thông báo cho ông ta làm gì? Chị biết không, tối hôm qua mẹ vừa mới gặp qua ông ta!" Bây giờ, vẻ mặt này rất dễ dàng làm cho người ta liên tưởng đến quan hệ nhân quả gì đó, bởi vì tối hôm qua mẹ gặp qua ông ta, cho nên. . . . . .
Tiểu Huệ kéo cậu đứng lên, hung hăng đập bờ vai của cậu một cái: "Cũng là người đàn ông lớn, còn khóc thành ra như vậy, khiến mẹ thấy cũng không thể không tức chết. Sao bà ấy có thể sinh ra một đứa con trai không có tiền đồ như thế này. Còn nữa, ông ấy dù sao cũng là chồng trước của mẹ chúng ta, muốn ông ấy đến thăm vợ trước cũng không quá phận. Hơn nữa, chúng ta cũng thấy mẹ yêu ông ấy thế nào, vì ông ấy mà bị điên đã bao nhiêu năm rồi, chúng ta có thể làm sao đây?" Mấy chữ cuối cùng giống như là đang hỏi Tiểu Phong Tử, cũng giống như đang hỏi chính cô.
Tiểu Tiết ở chỗ không xa liếc mắt nhìn, cô có chút lo lắng, bởi vì phản ứng bây giờ của Tiểu Huệ có chút dọa người. Loại trạng thái tỉnh táo quá độ như cô về y học mà nói cũng là bệnh hoạn, về phần có thể tạo ra hậu quả gì, Tiểu Tiết không dám dự đoán. . . . . .
Giống như là một tòa núi lửa hoạt động mạnh bỗng nhiên trong lúc đó vẫn không nhúc nhích, ngược lại sẽ mang đến khủng hoảng cho người ta: trời mới biết một khắc nào đó cô xảy ra bùng nổ giống như một lần dự liệu đặc biệt.
Sau đó Quả Táo Quân cũng chạy tới, cậu ấy vừa mới ngồi vào bên cạnh Tiểu Huệ, liền nghe thấy một tiếng thô thanh thô khí: "Nếu như mà tôi nhớ không lầm, công việc hôm nay của cậu rất bận."
Quả Táo Quân vỗ ngực một cái, bởi vì giọng nói của Tiểu Huệ thật hù dọa người: "A, tôi vừa đúng làm xong trước thời gian, cho nên tới xem một chút."
Tiểu Huệ ngẩng đầu lên, cũn