Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341489
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1489 lượt.
nh là một Hoàng đế phong kiến, ông kiểm soát mạnh mẽ, bên cạnh vĩnh viễn có vệ sĩ trung thành của công ty vệ sĩ đi theo. Ông nghiêm nghị quản thúc Thiên ca, phái người theo dõi hành động của con trai, khống chế hôn nhân của con trai, bao gồm đối tượng lui tới. . . . . . Quản chế như vậy rất khó không làm cho Thiên ca ghét.
Nhưng hôm nay, một khắc kia, Tiểu Huệ phát hiện mình sai lầm rồi, hơn nữa sai rất thái quá. Ông cụ Kỷ cho dù có muôn vàn lỗi, nhưng trái tim vì con không có sai. Ông chỉ dùng phương thức của ông bảo vệ con ông, mặc dù phương thức này không nhất định chính xác, cũng rất khó nói ông ấy sai lầm rồi. Thiên ca trời sinh tính không câu chấp, cần người quản anh, cho nên ông cụ phái người đi theo anh, dẫn anh về nhà.
Bây giờ nhớ tới, ngày đó người đàn ông tây trang xuất hiện tại dưới nhà Tiểu Huệ, dù Tiểu Huệ cùng Thiên ca liên thủ để cho anh ta không hoàn thành nhiệm vụ dẫn người trở về Nhà họ Kỷ, nhưng những ngày kế tiếp anh ta thế nhưng lại cũng không có dây dưa bắt người. Cho nên Ông cụ Kỷ không phải thật muốn đem Thiên ca ép không đường để đi. Tiểu Huệ lại nghĩ tới Thiên ca cùng bạn cùng nhau mở công ty thức uống, nếu như không có Ông cụ Kỷ cam chịu, anh thật có thể mở sao?
Ông cụ nhắm mắt, thở dài một cái.
Tiểu Huệ lại giống như bị sét đánh, đầu cũng muốn nổ tung: ý tứ của anh ta là Thiên ca cũng sẽ bị ung thư như Kỷ mẹ, sau đó. . . . . . Chết? Tiểu Huệ không phải lần đầu tiên nghe thấy u, chữ ung thư này, nhưng duy chỉ có lần này, lại liên hệ với cái chết. Mười lăm năm trước cô còn nhỏ, cũng không có cảm giác quá lớn đối với lúc Kỷ mẹ rời đi, nhưng bây giờ không giống nhau, hiện tại người nằm ở trên giường bệnh chính là người đàn ông của cô. Chợt cô có thể hiểu được ông cụ. Bởi vì cô tự nhiên nữa, bởi vì cô mở lại sáng, không còn sợ, hiện tại cô đều không nói ra phản bác gì.
Trên mặt Trịnh Nhân Xuyên không có nụ cười, anh nhìn chằm chằm hai người một quỳ một ngồi chồm hổm, ánh mắt cuối cùng rơi vào trên người Giang Tiểu Huệ, bởi vì nghĩ đến cô cùng Kỷ Thiên Hàng đã kết hôn rồi, anh chợt nhếch miệng cười lạnh: "Tôi có thể làm giải phẩu, nhưng có một điều kiện."
. . . . . .
Từ phòng làm việc đi ra, nét mặt Tiểu Huệ cùng với ông cụ cũng thật không tốt, ông cụ tự mình chống gậy, bước chân dừng cách xa phòng bệnh Thiên ca mấy bước, ông cũng không có nhìn Tiểu Huệ một cái, lại nói với cô: "Cháu đi vào với nó đi."
Tiểu Huệ sửng sốt một chút, bỗng nhiên lại hiểu rõ: đại khái ông cụ cho là mình sẽ đáp ứng lời nói quỷ của Trịnh Nhân Xuyên, hiện tại coi như là cho mình cùng Thiên ca thời gian sửa sang lại sao? Nghĩ tới đây, cô cảm thấy rất buồn cười, nhưng lại cười không nổi, chỉ rất muốn mắng người, càng muốn đánh người.
Trong phòng bệnh, sắc mặt Thiên ca tái nhợt, anh che bụng đổ mồ hôi hột, ổ bụng giống như có thứ gì đó từ trong đâm ra ngoài, người đau không chịu nổi. Mà đúng lúc ấy thì cửa có động tĩnh, anh nghiêng đầu liếc mắt nhìn. Khi thấy là Tiểu Huệ vào cửa, Thiên ca chợt vươn tay, cau mày kêu: "Bà xã, mau tới đây, để cho anh ôm, không có em ở đây, anh. . . . . . Hoảng hốt muốn chết." Thật ra thì anh muốn nói là "đau", chỉ là nói như thế, Tiểu Huệ nhất định sẽ lo lắng.
Tiểu Huệ hiếm khi không có trợn mắt nhìn anh, cô rất nghe lời đi tới, Thiên ca ôm lấy, đồng thời cũng đưa tay ôm lấy anh. Cô dùng đầu cọ xát đầu Thiên ca, chợt không giải thích được nói một câu: "Kỷ Thiên Hàng, anh nghe đây, nếu anh không phối hợp trị liệu, hai ta lập tức ly hôn!"
Thiên ca vô tội nháy nháy mắt, ủy khuất gầm nhẹ: "Bà xã, em nhẫn tâm nói lời này ư, em xem gần đây anh rất nghe lời. Em bảo anh đi hướng Đông, anh tuyệt đối không dám đi hướng Đông. A Phi, không đúng, anh tuyệt không dám đi hướng Tây!"
Tiểu Huệ liếc anh một cái: "Cái người này, chuyện cười thật là lạnh."
Thiên ca thở dài một cái: "Em đều không có cười, quả nhiên là lạnh." Vào lúc này bụng anh còn đau muốn chết, đầu cũng gần như vậy, có thể nghĩ ra một chuyện cười như vậy đã rất khó khăn, nếu để cho anh nghĩ. . . . . . Thật sự là nhức đầu. Anh chỉ định nhếch miệng cười cười, sau đó thân thể bên na bên liễu ra bên ngoài, chừa lại đầy đủ chỗ trống. Anh dùng tay vỗ vỗ giường đệm: "Nằm một lát cùng anh."
Tiểu Huệ nghiêng đầu, liếc mắt nhìn phương hướng cửa: "Ngộ nhỡ có người tiến vào thì làm thế nào?"
Thiên ca nhân cơ hội che miệng ho khan, lúc Tiểu Huệ xoay đầu lại khôi phục nụ cười lưu manh như trước: "Vậy thì có quan hệ gì, hai ta vốn là vợ chồng, hơn nữa, chỉ nằm trên giường, lại không làm động tác hạn chế nào cả."
Chỉ cần ở một chỗ cùng Thiên ca, anh luôn có biện pháp có thể làm cho mình dở khóc dở cười, Tiểu Huệ nghĩ, đây chính là bản lĩnh Thiên ca nói nhiều thêm da mặt dày. Nghĩ thì nghĩ vậy, thân thể của cô vẫn không tự chủ được nằm lên.
Bởi vì quan hệ với Ông cụ Kỷ, Thiên ca nằm phòng bệnh độc lập giường coi như lớn, hai người chen một chút còn không kém nhiều lắm, bất quá không phải giường lớn ở nhà —— hai người nằm phía trên cũng có thể tận tình lăn lộn. Tiểu Huệ cùng Thiên ca nằm ở trên giườn