
Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm
Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341030
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1030 lượt.
nói chuyện phiếm về chuyện phẫu thuật, nghe giọng điệu của ông, hình như tình huống không được tốt. Rốt cuộc là cái gì không tốt đây?
Cô ở khúc quanh lối đi nhỏ tới tới lui lui, bởi vì trong lòng có chuyện, không phát hiện có người trên cầu thang, càng không nghĩ tới cô sẽ vừa lúc đụng vào người.
Xoa đầu bị đụng, cô mang một ít tức giận ngẩng đầu, không ngờ thấy được Trịnh Nhân Xuyên. "Thật là đúng dịp, lại đụng phải anh." Cô thoải mái chào hỏi.
Trịnh Nhân Xuyên sờ soạng ngực bỗng chốc bị đụng vào, nhạo báng mà cười một chút: "Tôi đều bị em đụng, dù sao em cũng nên mời tôi uống ly cà phê chứ?"
Tiểu Huệ mở to hai mắt, tỉ mỉ mà liếc người đàn ông phía trước một cái: "Mời anh uống cà phê đương nhiên không có vấn đề, nhưng anh nói bị tôi đụng cũng không đúng rồi, cái này gọi là lực tác dụng hỗ trợ lẫn nhau, hai ta người nào đụng ai còn không rõ đấy. Dù sao ở đây cũng là bệnh viện, nếu không chúng ta cùng nhau nghiệm thương, ngắm nghía cẩn thận rốt cuộc là lỗi ai lớn hơn?"
Cô gái này lại không mảy may thối lui, thật là cô gái trong máy bay chiến đấu. Trịnh Nhân Xuyên cười: "Vậy tôi mời cũng có thể chứ? Đừng nói với tôi là cô cự tuyệt tôi lần thứ hai?"
Trịnh Nhân Xuyên đến gần một bước, Tiểu Huệ cảm thấy cự ly gần một chút, vì vậy lui về phía sau. Anh lại tiến, đem Tiểu Huệ dồn đến bên tường, chỉ thấy một tay anh chống trên vách tường, nụ cười rực rỡ. Bộ dáng kia chân tướng là thanh niên lêu lổng giở trò lưu manh.
Tiểu Huệ nghiêng đầu nở nụ cười: "Tốt bụng nhắc nhở anh một câu, tay chân của tôi không có mắt, anh tốt nhất cách tôi xa một chút."
Trịnh Nhân Xuyên xem thường, anh nháy mắt, hạ thấp giọng thân thiết nói: "Đều nói sau khi kết hôn cô gái còn có sức quyến rũ, quả nhiên là thật."
Một câu nói khiến Tiểu Huệ thiếu chút nữa hộc máu, Trịnh Nhân Xuyên có phải biến thành một người khác hay không? Trước nhìn thấy mặc dù cũng không nghi ngờ ý tốt, nhưng tối thiểu không muốn hiện tại ngôn hành cử chỉ cũng âm dương quái khí. Cô buông lỏng gân cốt một chút, định dùng quả đấm nói chuyện. Chỉ là ——
"Các người đang làm gì?" Âm thanh của một người đàn ông trung niên ở cách đó không xa vang lên. Tiểu Huệ quay đầu nhìn lại, nguy rồi, vậy không phải là Ông cụ Kỷ ư, cũng chính là cha chồng cô!
Khóe miệng Trịnh Nhân Xuyên còn treo nụ cười, tư thế cũng không thay đổi, nhíu mày: "Ông cụ Kỷ, tôi vẫn còn nói con dâu ông thú vị đấy."
Tiểu Huệ đẩy một cái, thế nhưng không đem họ Trịnh thôi động. Cô bắt đầu cắn răng nghiến lợi, dùng ánh mắt sắc bén nhắm ngay Trịnh Nhân Xuyên, nhỏ giọng hầm hừ: "Mau buông ra, ban ngày ban mặt đùa giỡn phụ nữ đã lập gia đình à? Cẩn thận tôi kiện anh tội giở trò lưu manh." Vào lúc này cô thật nóng nảy. Nguyên bản là cha chồng cô không ủng hộ hôn sự của mình cùng Thiên ca, hiện tại lại để cho ông nhìn thấy một cảnh tượng mập mờ như vậy, chẳng phải là càng làm cho ông có lời?
Trịnh Nhân Xuyên buông đôi tay ra, tà tà mà cười: "Được rồi được rồi, chuyện em đáp ứng tôi ngàn vạn lần không được quên."
Bên kia sắc mặt của Ông cụ Kỷ đã càng ngày càng khó coi, có thể thấy được tay đang nắm gậy run rẩy, có lẽ là đang do dự có nên dùng gậy đánh đôi cẩu nam nữ này hay không —— dĩ nhiên đây là ý nghĩ của Tiểu Huệ. Cô quay đầu, nhìn chằm chằm đầu sỏ gây nên: "Dĩ nhiên nhớ rồi, bác sỹ Trịnh lớn tuổi như vậy rồi, đương nhiên có thể khẩn trương chuyện hôn nhân. Coi chừng đi, tôi sẽ giúp anh lưu ý, một khi có cô gái thích hợp, nhất định giới thiệu cho anh."
Nói xong cô còn nhón chân lên, dùng sức "Hiền hòa" vỗ vỗ bả vai của đối phương, nếu như khoảng cách mà gần quan sát, còn có thể thấy bắp thịt trên tay cô đều căng thẳng —— có thể thấy được cô dùng sức khỏe - lớn đến đâu.
Bả vai Trịnh Nhân Xuyên cong hạ xuống, sau đó khóe miệng giật giật, rốt cuộc thì đi ra ngoài. Lúc anh đi qua bên cạnh ông cụ, hình như là cười. Về phần tại sao biết cười, Tiểu Huệ hiểu là: đây là vẻ mặt Trịnh Nhân Xuyên hả hê, anh đang cố ý muốn cho ông cụ hiểu lầm, khơi lên cái sự đoan gì.
Vì thế, Tiểu Huệ một hồi lâu khó lý giải: không phải là tôi có địa phương nào đắc tội anh chứ?
Lão già liếc Tiểu Huệ một cái, xoay người muốn đi. Bộ dáng ghét bỏ giắt trên mặt, rõ ràng đều không cần phiên dịch.
Trái tim Tiểu Huệ căng thẳng, mau đuổi theo, vừa giải thích: "Ngài nghe họ Trịnh kia, anh ta chính là rảnh rỗi không có chuyện làm, nhất định chỉnh ra một ít chuyện, nếu như ngài tin liền bị lừa rồi. . . . . ."
Ông cụ không để ý, dùng gậy mở tay Tiểu Huệ, tiếp theo hướng phòng bệnh Thiên ca đi tới.
Tiểu Huệ nóng nảy: "Cha, con thật sự có lời muốn cùng ngài nói! Nếu như cha cũng muốn Thiên ca sớm khá hơn một chút, liền nhất định phải nghe một chút."
Bước chân của lão gia cuối cùng cũng dừng lại, ông đưa lưng về phía Tiểu Huệ, giọng nói lạnh nhạt: "Chuyện Thiên Hàng tôi sẽ trông nom làm, về phần cô, tôi còn không có thâna nhận, cho nên chớ gọi tôi là cha, tôi không chịu nổi."
Tiểu Huệ thở dài một cái, không ngờ ông cụ ngoan cố như vậy. Thiên ca cùng cha anh ấy thật sự là cha con ư, hai người