Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưu Kế Của Quý Nữ

Mưu Kế Của Quý Nữ

Tác giả: Cống Trà

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341528

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1528 lượt.

ây rồi thì cũng là khách, xin Huệ vương điện hạ buông ngài ấy ra trước đã!”
Cảnh Thế Đan cảm thấy cứ như vậy buông Tống Ý Mặc ra thì dễ dàng cho nàng quá. Hắn cũng không nghĩ nhiều mà ngay trước mặt mọi người cúi đầu xuống sát tới bên môi Tống Ý Mặc rồi đột nhiên mút lấy môi nàng, hung hăng hôn xuống.
Không gả chị ngươi cho bản vương phải không, được lắm, ngươi chờ làm luyến đồng của bản vương đi! Cảnh Thế Đan mút lấy môi Tống Ý Mặc, chỉ cảm thấy non mềm lạ thường. Trong nháy mắt bỗng mơ hồ quên hết thảy mọi thứ xung quanh, hắn dùng đầu lưỡi càn quét tiến vào.
Tống Ý Mặc đầu tiên là khiếp sợ, sau đó là tức giận. Nàng vung tay vung chân đấm đá lên người Cảnh Thế Đan.
“Huệ vương điện hạ, đừng hôn nữa!”
‘Tiểu Hầu gia, đừng đánh nữa!”
Người trong phủ công chúa đều đồng loạt khuyên nhủ.
Còn hai người đang quấn lấy nhau trên mặt đất, một người thì hôn một người thì đấm đá, cả hai cứ lăn lộn trên mặt đất, chiến đấu vô cùng ác liệt.






Giữa lúc mọi chuyện đang hết sức náo nhiệt như thế, sớm đã có người đi báo tin cho Công chúa Trường Tín, “Công chúa điện hạ, Nhị tiểu thư đã đẩy Đại tiểu thư Tống Ý Châu của phủ Trấn Vũ Hầu xuống nước, Thuận vương điện hạ chạy tới cứu được Tống Ý Châu rồi, không ngờ Huệ vương điện hạ lại ném Tống Ý Mặc xuống nước, sau một hồi lại nhảy xuống cứu Tống Ý Mặc lên. Tống Ý Mặc tức giận đang đánh nhau với Huệ vương điện hạ, bên đó đang hỗn loạn lắm ạ.”
“Cái gì?” Công chúa Trường Tín biết Thân Hàm Thu vẻ ngoài yếu đuối nhưng kỳ thực được chiều quá hóa hư, giờ nghe nói nàng ta đã đẩy Tống Ý Châu xuống nước, bà ta không khỏi ôm ngực nói, “Loạn rồi, loạn thật rồi! Mau, sai người đi mời thầy thuốc mau!” Bà ta nói xong liền vội vàng tự mình chạy tới đó xem xem rốt cuộc là thế nào.
Mọi động tĩnh bên cạnh ao quá ồn ào nên rất nhanh sau đó đã có người tới nói cho La phu nhân biết. La phu nhân vừa nghe xong liền vừa sợ vừa giận. Bất chấp dè dặt thận trọng, bà lập tức hăm hở túm váy chạy vội tới đó.
Nằm mơ cũng không ngờ bản thân có ngày bị người ta đè dưới đất, rồi trước mặt mọi người lại hôn hít sờ mó vần vò, Tống Ý Mặc đã xấu hổ và giận dữ tới cực điểm. Đột nhiên trong bụng bỗng đau một trận, phía dưới đột nhiên xuất hiện một luồng khí nóng mạnh mẽ xộc ra. Trong tình hình như vậy, nàng còn ngửi thấy có mùi máu tươi.
Tống Ý Mặc đã mười hai tuổi, những chuyện của phụ nữ cũng đã được La phu nhân nói qua. Trong chớp mắt nàng liền nghĩ ngay tới chuyện mình vẫn thường hay lo lắng. Một luồng sức mạnh đột nhiên bộc phát ra ngoài, Tống Ý Mặc lập tức đẩy Cảnh Thế Đan ra. Nàng kéo y phục của Cảnh Thế Đan rồi hung hăng cắn một miếng lên vai hắn. Thừa dịp Cảnh Thế Đan đang đau đớn, nàng liền kéo tung áo ngoài của Cảnh Thế Đan ra. Chỉ một động tác đã buộc áo khoác của Cảnh Thế Đan quanh eo, tiếp đó, nàng nhảy dựng lên rồi đẩy đám người xung quanh ra và phi như bay rời khỏi phủ.
“Con nói đi, mẹ nhất định sẽ giải quyết cho con!” La phu nhân nói.
Tống Ý Mặc thở dài một hơi rồi mới nói, “Con có nguyệt sự rồi.”
“A!” La phu nhân thất thanh nói, “Chuyện xảy ra khi nào? Có bị ai phát hiện không?”
“Không có ai phát hiện đâu ạ. Vừa rồi con đã sai Thanh Mai đi xử lý mọi chuyện rồi.” Tống Ý Mặc vỗ vỗ lên bàn tay đang nắm chặt lại của La phu nhân, bỗng phát hiện hành động này có điểm không đúng, nàng lập tức chuyển sang chuyện khác,”Mẹ à, sau khi có nguyệt sự, cơ thể của con sẽ nhanh chóng thay đổi. Chuyện giả trang có lẽ không giấu được lâu nữa. Mọi chuyện trong phủ chi bằng nên nhanh chóng giải quyết đi thôi.”
La phu nhân cầm tay Tống Ý Mặc, nước mắt lã chã tuôn rơi, “A Mặc, là do mẹ vô dụng, làm con phải chịu khổ rồi!”
Tống Ý Mặc nói,”Mẹ à, chuyện này liên quan tới tính mạng của tất cả mọi người trong phủ, không trách mẹ được!”
Hai mẹ con đang nói chuyện thì Thanh Mai ở bên ngoài lên tiếng, “Phu nhân, tiểu Hầu gia, Nhị tiểu thư và Tam tiểu thư đến thăm tiểu Hầu gia ạ!”
“Mời hai chị ấy vào!” Tống Ý Mặc ngồi thẳng người lên rồi ra lệnh.
La phu nhân buông tay Tống Ý Mặc ra. Bà cũng ngồi thẳng người lên, trên mặt nhanh chóng khôi phục lại thần sắc bình thường.
Tống Ý Thiền và Tống Ý Bội bước vào phòng. Thấy Tống Ý Mặc không việc gì, cả hai liền nhất tề cả giận nói, “Không việc gì là tốt rồi. Làm chị sợ muốn chết!”
Tống Ý Mặc liền hỏi, “Chị cả đâu rồi ạ, chị ấy thế nào rồi?”
Tống Ý Bội đáp, “Bọn chị vừa mới qua thăm chị ấy. Chị ấy vừa uống canh an thần rồi, đã tốt hơn nhiều. Chị ấy vốn định theo bọn chị tới thăm em nhưng bị bọn chị cản lại. Để chị ấy nghỉ ngơi cho khỏe đã!”
Mọi người đang nói chuyện thì Tống Ý Châu đã sai nha hoàn bên người là Thanh Hạnh thay mặt nàng tới hỏi thăm Tống Ý Mặc.
La phu nhân nhìn Thanh Hạnh đi vào. Đợi nàng ta chào hỏi và ân cần hỏi thăm Tống Ý Mặc xong, bà liền dặn dò vài câu, “Hôm nay Đại tiểu thư rơi xuống nước, cơ thể lại bị lạnh, tâm trạng chỉ sợ bất ổn. Ngươi để ý tới tiểu thư nhiều hơn một chút, nếu thấy có gì bất thường thì phải mau chóng báo lại ch