Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưu Kế Của Quý Nữ

Mưu Kế Của Quý Nữ

Tác giả: Cống Trà

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341542

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.

ạng nhất thời hoảng hốt, lại thêm ngổn ngang trăm mối, hòa lẫn với niềm vui sướng vì sắp lập gia đình. Sau một lúc lâu nàng mới nói, “Mẹ quyết định là được rồi ạ.”
La phu nhân nói,”Con chỉ cần chú ý chăm sóc thân thể cho tốt, cho thật xinh đẹp chờ ngày xuất giá thôi. Những chuyện khác đã có mẹ.”
Tống Ý Châu thấp giọng gọi, “Mẹ!”
La phu nhân cười cười nhìn nàng, trong lòng cũng có chút bùi ngùi. Nuôi dạy nàng mười sáu năm trời, rốt cuộc bà cũng phải gả nàng vào tay người khác rồi.
Ngày cưới của Tống Ý Châu vừa được xác định liền không ngớt có người tới cửa chúc mừng. Bạn bè thân thiết tới thăm lại lặng lẽ nói, chỉ sợ sau này Tống Ý Châu lập gia đình rồi, bọn họ sẽ không thể tùy tiện gặp mặt được như trước nữa.
Sáng sớm hôm nay, Thanh Hạnh tiến vào báo, “Đại tiểu thư, có La tiểu thư tới chơi ạ.”
“Mau mời cô ấy vào!” Tống Ý Châu vừa nghe nói La Phương Khê tới liền vội vã đứng lên muốn tự mình ra đón, không ngờ vừa kéo mành lên thì Tống Ý Bội đã vịn tay La Phương Khê đi vào.
“Sắp làm cô dâu rồi, còn không mau ngồi xuống, cẩn thận kẻo đứng nhiều chân lại to ra đấy.” La Phương Khê trêu Tống Ý Châu một câu rồi đi tới ấn Tống Ý Châu xuống ghế, còn mình thì ngồi bên cạnh nàng và hỏi han về đồ cưới với ngày cưới.
Tống Ý Châu đỏ mặt trả lời từng câu rồi cười nói, “Chẳng qua chỉ lấy chồng thôi mà. Tôi vẫn là tôi thôi, mọi người đừng phân biệt là được rồi.”
La Phương Khê cười nói, “Sau này cô là Thuận vương phi rồi, tôi gặp cô còn phải hành lễ chứ, chắc chắn là có khác biệt.”
Tống Ý Bội thấy hai người đang nói chuyện tựa hồ có chút thương cảm, vả lại dường như cũng có chuyện muốn nói riêng với nhau, nàng liền đưa mắt ra hiệu cho Thanh Hạnh để Thanh Hạnh tới dìu mình đứng dậy rồi cười nói, “Em sang sương phòng xem một cái.”
“Đi đi!” Tống Ý Châu cười nói, “Tiện đường giúp chị tìm cái bao ngũ sắc vừa thêu xong lần trước nhé.”
Tống Ý Bội biết Tống Ý Châu thêu chiếc bao ngũ sắc đó để tặng cho La Phương Khê nên đáp, “Em tìm được sẽ mang qua cho chị.”
Trong lúc mọi người đang nói chuyện ở nơi này thì Tống Ý Mặc đang có mặt ở xưởng dệt may.
Khúc Hồng cười nói, “Tiểu Hầu gia xem cẩn thận nhé, tất cả những thứ này đều chuẩn bị được đưa tới phủ Thuận vương đấy. Mà tương lai tất cả đều là của chị ngài rồi.”
Tống Ý Mặc cười nói, “Tất cả chỗ này đều là vải tốt mà. Chỉ có điều mấy tấm này có màu trầm quá.”
Khúc Hồng nói, “Ngài không biết rồi, tất cả những thứ này sẽ được giữ trong kho để thưởng cho người ta. Mấy người tuổi còn nhỏ thì có thể thưởng vài nén bạc, mấy việc nhỏ cũng có thể trót lọt, còn với những người lớn tuổi thì thưởng tơ lụa mới là nể mặt người ta.”
Tống Ý Mặc đương nhiên không biết mấy việc này. Nàng vội vàng hỏi tường tận rồi định sau khi về phủ sẽ nói cho Tống Ý Châu nghe để nàng ấy không làm sai.
Khúc Hồng lại nói, “Tiểu Hầu gia cũng không cần lo lắng. Đến lúc đó tất nhiên sẽ có nhóm bà bà chỉ cho Thuận vương phi biết, sẽ không có sai sót gì đâu.”
Hai người đang nói chuyện thì bên ngoài có người vào báo, “Khúc đại nhân, tiểu Hầu gia, Huệ vương điện hạ tới ạ.”
“Anh ta tới đây làm gì?” Tống Ý Mặc cả kinh.
Nhanh chóng có người đưa Cảnh Thế Đan đi vào, phía sau hắn còn có Triển công công.
Triển công công thấy Khúc Hồng và Tống Ý Mặc liền bình tĩnh nói, “Hoàng thượng có khẩu dụ, cho phép Huệ vương điện hạ tới xưởng dệt may để cùng xử lý công việc với Khúc đại nhân.”
Tên cầm thú biến thái này cũng muốn tới xưởng dệt may ư? Những ngày của ta về sau thế nào bây giờ? Tống Ý Mặc vừa quay đầu đúng lúc Cảnh Thế Đan cười dài nhìn qua. Lưng nàng nhất thời đẫm mồ hôi và có chút rét run.
Cảnh Thế Đan rất vui mừng: Về sau mỗi ngày đều có thể trông thấy tiểu luyến đồng của ta rồi!






Khúc Hồng cũng buồn bực. Đang yên đang lành tự dưng xuất hiện một vị Vương gia đến giải quyết mọi việc với ông ta, về sau nếu xảy ra chuyện thì rốt cuộc ai phải nghe lời ai đây?
Công chúa Trường Tín nghe nói Cảnh Thế Đan tới xưởng dệt may làm việc thì cũng có chút giật mình. Khúc Hồng là người của bà ta nhưng Cảnh Thế Đan cứ như vậy đi vào, nếu có thêm ý chỉ nữa thì xưởng dệt may còn không thuộc về hắn sao?
Hiện giờ xưởng dệt may Giang Nam là một trong những mạch máu kinh tế quan trọng nhất của nước Đại Cảnh, văn phòng ở kinh thành tuy chỉ là một chi nhánh nhưng vừa mới khai trương mà thu nhập đã rất ổn định, chẳng bao lâu nữa nơi này cũng sẽ là một trong những nơi ổn định kinh tế cho nước Đại Cảnh. Hiện giờ Khương quý phi đang được sủng ái, Cảnh Thế Đan lại phụ trách xưởng dệt may, việc này đối với Thái tử là một sự uy hiếp vô cùng nghiêm trọng.
Lẽ ra, Cảnh Thế Đan và Cảnh Thế Viên đều đã được phong vương, một khi thành thân, bọn họ đều phải trở về đất phong, nhưng Cảnh Nam Thiên lại nói ông ta hy vọng lúc còn sống được quây quần bên con cháu, còn về việc trở về đất phong thì đợi sau khi ông ta trăm tuổi hãy nói. Thái tử không phải là người được Cảnh Nam Thiên yêu thích, Cảnh Thế Đan và Cảnh Thế Viêm lại c


Insane