Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưu Kế Của Quý Nữ

Mưu Kế Của Quý Nữ

Tác giả: Cống Trà

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341586

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1586 lượt.

con đã là Thuận vương phi, đương nhiên sẽ đứng về phía mẫu phi, mẫu phi sống tốt, Thuận vương điện hạ sống tốt thì con mới có thể sống tốt.”
Tô chiêu nghi nghe nói tới đây thì cục giận rốt cuộc đã tiêu đi một nửa. Bà ta mở miệng nói, “Con còn chưa biết nhỉ? Hoàng thượng chuẩn bị phong em gái con làm thục phi đấy.”
“A?” Tống Ý Châu kinh ngạc thất thanh nói, “Em ấy mới tiến cung, Hoàng thượng đã phong làm thục phi rồi sao?”
“Đúng vậy, cô ta mới tiến cung đã được phong làm phi, sẽ cưỡi lên đầu ta đó.” Tô chiêu nghi cúi xuống phía trước nhìn Tống Ý Châu, “Cô em gái này của con cũng không đơn giản đâu!”
Tống Ý Châu vẫn im lặng một lúc không nói được lời nào. Xem tình hình thế này thì trong lòng Hoàng thượng cũng có Tống Ý Thiền. Nếu không phải mình đã là Thuận vương phi thì chuyện Tống Ý Thiền được phong phi đối với Hầu phủ Trấn Vũ mà nói kỳ thực là đại hỷ sự. Chuyện vui lại xảy ra vào thời điểm này thực sự đã khiến niềm vui giảm đi rất nhiều. Mặt khác, dựa vào tính tình của Tống Ý Thiền, vinh quang của nàng ta liệu sẽ duy trì được bao lâu?
Tô chiêu nghi hỏi, “Thế nào? Không ngờ em gái mình lại có bản lĩnh khiến Hoàng thượng muốn phong làm thục phi sao?”
Tống Ý Châu bình tĩnh trả lời, “Mẫu phi, trước đây Hoàng thượng sủng ái Khương quý phi, hiện giờ Ý Thiền tiến cung làm giảm sự sủng ái của bà ta, chỉ sợ em ấy sẽ chuốc lấy sự ghen ghét. Ý Thiền chưa chắc đã đấu lại được Khương quý phi. Nếu mẫu phi bằng lòng nể mặt con dâu mà ngầm để ý một chút tới Ý Thiền, Khương quý phi chắc chắn sẽ sẩy tay. Khương quý phi mà sẩy tay khiến Hoàng thượng tức giận, Huệ vương điện hạ cũng sẽ bị vạ lây, khi đó, Thuận vương điện hạ liền có cơ hội.”
“Con muốn khuyên ta liên thủ với em gái con sao?” Tô chiêu nghi vừa nghe nói Cảnh Thế Viêm có cơ hội thượng vị thì khó tránh khỏi có chút xúc động.
Tống Ý Thiền được sủng ái, Khương quý phi dù có ẩn nhẫn cũng ẩn nhẫn không được bao lâu. Chỉ cần Khương quý phi tay đối phó với Tống Ý Thiền, bọ ngựa bắt ve chim sẻ đứng chờ, mình sẽ có cơ hội đẩy một kích hoàn toàn chèn ép Khương quý phi. Khương quý phi thất thế, Cảnh Thế Đan nhất định sẽ chịu liên lụy, khi đó Cảnh Thế Viêm liền có cơ hội ngẩng đầu.
Tống Ý Châu cũng nghĩ, nếu Tô chiêu nghi bằng lòng liên thủ với Tống Ý Thiền để hạ bệ Khương quý phi, toàn bộ Hầu phủ Trấn Vũ sẽ được giải trừ khỏi sự uy hiếp của Khương quý phi, mọi người không cần phải sống trong nơm nớp lo sợ nữa. Hơn nữa, khi Tống Ý Thiền được sủng ái, Tống Ý Mặc là “Tiểu quốc cữu” chắc cũng được một chút ưu đãi để chấn hưng cơ nghiệp của Hầu phủ.
Tống Ý Châu nghĩ xong liền trả lời Tô chiêu nghi, “Mẫu phi ở trong cung nhiều năm nên đương nhiên biết hành động theo cảm tính làm vô ích, chỉ có liên thủ mới có cơ hội xoay chuyển mà thôi.”
Tô chiêu nghi liền vứt bỏ mọi ghen ghét đối với việc Tống Ý Thiền sắp được phong phi mà chỉ lo lắng tới ích lợi. Nghĩ tới nghĩ lui cũng thấy đề nghị của Tống Ý Châu cực có lợi cho mình, sau một lúc lâu bà ta mới nói, “Còn phải xem em gái con thế nào.”
Tống Ý Châu liền nói, “Chỗ em ấy con sẽ tới khuyên bảo. Em ấy nhát gan, mới tiến cung tất sẽ lo sợ nghi hoặc, nếu có người chỉ điểm cho, em ấy nhất định sẽ bằng lòng.”
Tô chiêu nghi ngầm đồng ý với lời nói của Tống Ý Châu. Thấy sắc trời không còn sớm, bà ta liền nói, “Dùng bữa trưa xong hãy tới gặp em gái con. Vả lại, chỗ em gái con lúc này chỉ sợ đang ồn ào náo nhiệt khác thường đấy.”
Vì Cảnh Nam Thiên dùng cơm trưa ở viện Hà Hương nên viện Hà Hương đương nhiên náo nhiệt dị thường. Cung nữ đi đi lại lại vội tới mức chân không chạm đất.
Tống Ý Thiền theo Ôn thị lưu lạc ở bên ngoài từ nhỏ, đã từng trông thấy rất nhiều sắc mặt, cũng vì tiền thuốc men mà phải cầm cố gia sản trang sức, nhận hết mọi lời nói ngôn từ lạnh lẽo. Cho tới khi vào Hầu phủ Trấn Vũ, nàng ta cũng luôn nơm nớp lo sợ, sợ mẹ cả và các chị em không thích mình, vì vậy nên luôn cẩn thận chú ý mọi thứ. Hiện giờ một bước lên trời, được mọi người vây quanh tán tụng, thành trung tâm chú ý, nàng ta rất vui sướng nhưng lại mơ hồ lo sợ nghi hoặc, trong lòng khó nén bất an.
Cảnh Nam Thiên nhìn nàng ta hỏi, “Có phải muốn gặp người nhà không?”
Tống Ý Thiền vội gật đầu. Sau khi xảy ra nhiều chuyện như vậy, nàng ta rất nóng lòng muốn gặp đám người Ôn thị để kể lể một phen và nhờ bọn họ giúp đỡ đưa ra một chủ kiến.
Cảnh Nam Thiên liền vẫy tay gọi một nội thị vào, “Truyền Thuận vương phi tới đây!”
“Chị cả tiến cung rồi ạ?” Tống Ý Thiền có chút bất ngờ.
Tống Ý Châu đang dùng bữa trưa ở chỗ Tô chiêu nghi. Sau khi được nội thị truyền lời bảo tới gặp Tống Ý Thiền, nàng liền đứng lên cáo từ Tô chiêu nghi.
Lúc này Tô chiêu nghi đã tâm bình khí hòa. Bà ta phân phó, “Nói được chuyện gì thì lại qua đây nói lại với ta nhé!”
Tống Ý Châu đáp lời rồi khom người lui ra và để nội thị dẫn đi gặp Tống Ý Thiền.






Cảnh Nam Thiên dùng cơm trưa xong liền đi luôn, để một mình Tống Ý Thiền ngồi chờ Tống Ý Châu.
Một lát đã có cung nữ vào b