Tác giả: Cống Trà
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341547
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1547 lượt.
kính cẩn, “Mọi chuyện xin nhờ Thái hậu nương nương và Hoàng thượng làm chủ!”
Cảnh Nam Thiên rất vừa lòng với câu trả lời này. Ông ta thấp giọng nói với Chu hoàng hậu, “Đêm nay trẫm sẽ tới thăm nàng.”
Chu hoàng hậu lại thầm cười lạnh một tiếng, “Hiếm có nhỉ?” Nhưng trên mặt bà ta không lộ ra vẻ gì mà chỉ dè dặt mỉm cười.
Khương quý phi nhanh chóng biết được chuyện Cảnh Nam Thiên đang tính hạ chỉ chọn Tống Ý Bội làm thái tử phi. Bà ta liền cuống quít gọi Cảnh Thế Đan vào cung để nói về việc này. Khương quý phi lo lắng nói, “Cứ thế này thì Hoàng hậu và Tống thục phi sẽ liên thủ với nhau, trong cung về sau tự nhiên sẽ thành thiên hạ của bọn họ mất thôi.”
La phu nhân nghe được tin này cũng vừa mừng vừa lo, mừng vì nếu Tống Ý Bội thành thái tử phi thì cả nhà mình không cần sợ Khương quý phi nữa, còn lo vì với tính tình của Tống Ý Bội, một khi trở thành thái tử phi, không biết nàng ta liệu có gây ra chuyện gì hay không. Vả lại, với tình thế như thế, Hầu phủ Trấn Vũ khác nào như rơi vào cảnh lửa cháy thêm dầu, lỡ không may chuyện Tống Ý Mặc là con gái bị người ta phát hiện ra thì cái tội khi quân phạm thượng phải xử lý thế nào cho phải?
Cái tin Hoàng thượng định chọn Tống Ý Bội làm thái tử phi vừa được truyền ra, các phủ liền bàn tán xôn xao, một vài vị ngôn quan cũng đứng ngồi không yên. Bọn họ nhanh chóng liên kết với nhau trình sớ lên phản đối việc Thái tử tuyển Tống Ý Bội làm thái tử phi, với lý do là trong ba tiểu thư của Hầu phủ Trấn Vũ thì một người là Thuận vương phi, một người là Thục phi, nếu lại có thêm một người là thái tử phi nữa thì vai vế sẽ loạn hết cả.
Trên thực tế, điều mà đám ngôn quan lo lắng chính là nếu Tống Ý Bội trở thành thái tử phi thì thanh thế của Hầu phủ Trấn Vũ lại càng lên cao, thiên hạ này nếu không cẩn thận lại thành thiên hạ của Hầu phủ Trấn Vũ mất.
Cảnh Nam Thiên xem sớ xong liền cười lạnh một tiếng và ném luôn xuống đất. Ông ta nói, “Bọn hủ nho này chỉ biết khua môi múa mép chứ thật sự chả dám làm gì đâu.”
Triển công công cẩn thận xếp sớ lại rồi khoanh tay đứng một bên.
Cảnh Nam Thiên nghĩ ngợi một chút rồi sai người triệu Thạch tướng quân tấn kiến.
Tống Ý Mặc nói, “Hoàng thượng đã hạ chỉ thì sẽ có cách áp chế đám ngôn quan, mẹ nghĩ nhiều rồi.”
La phu nhân lại nói, “Chuyện này không thể không đề phòng được.”
Tống Ý Mặc nói tiếp, “Con sẽ sai người mời chị cả qua đây bàn bạc. Chỗ anh rể cũng sẽ nhờ người tìm hiểu tin tức, ngay cả chỗ Thái tử cũng phải thông suốt. Con không tin đám ngôn quan không sợ chết mà muốn làm ầm chuyện này lên đâu.”
Ở phía khác, Công chúa Trường Tín vừa nghe được tin xong liền lặng lẽ sai người mời đám ngôn quan vào phủ và sai bọn họ tiếp tục trình sớ để làm loạn chuyện này lên.
Tiễn đám ngôn quan xong, quản gia lại tới báo có Khúc Hồng cầu kiến.
Công chúa Trường Tín sai người mời Khúc Hồng vào. Bà ta hỏi, “Ông tới đây là có chuyện gì quan trọng sao?”
Khúc Hồng trả lời, “Lần trước chẳng phải Công chúa điện hạ muốn tìm một người am hiểu sổ sách thu chi sao? Ở xưởng dệt may có một người tên là Dư Thanh. Anh ta là người có tài và đặc biệt am hiểu sổ sách. Tại hạ đã dẫn anh ta vào phủ, hiện đang chờ bên ngoài ạ.”
Gần đây Công chúa Trường Tín lại được ban thưởng nên muốn tìm một người am hiểu thu chi để quản lý tài sản. Vừa nghe Khúc Hồng nói thế, bà ta liền bảo, “Mời người đó vào đây!”
Dư Thanh thấy có người đến mời liền chỉnh trang y phục và đi theo quản gia vào phòng khách. Hắn khom người bái kiến, “Tiểu dân bái kiến Công chúa điện hạ!”
Thấy giọng nói của Dư Thanh thật êm tai, Công chúa Trường Tín liền liếc mắt đánh giá hắn một cái. Thấy dáng người của người này cao ráo tươi tắn, bà ta liền có ngay hảo cảm. Công chúa Trường Tín chỉ nói, “Ngồi đi!”
Dư Thanh nói câu tạ ơn rồi mới ngồi xuống bên dưới Khúc Hồng.
Công chúa Trường Tín nhướng mắt nhìn qua. Bà ta đang muốn hỏi thì đột nhiên giật mình ồ lên một tiếng.
Theo tầm mắt của Công chúa Trường Tín, Khúc Hồng cũng nhìn về phía Dư Thanh nhưng không hiểu có chuyện gì xảy ra.
Công chúa Trường Tín hít sâu một hơi rồi hỏi Khúc Hồng, “Ông không phát hiện ra anh ta rất giống một người sao?”
Khúc Hồng xưa nay mặc dù tiếp xúc nhiều với Dư Thanh và quả thực cảm thấy hắn có chút quen mắt nhưng cũng không nghĩ nhiều. Giờ được Công chúa Trường Tín gợi ý, ông ta lại nhìn Dư Thanh lần nữa và cũng bắt đầu nghi ngờ thầm nghĩ: Việc này cũng khéo thật!
Dư Thanh bị Công chúa Trường Tín nhìn chằm chằm không rời thì có chút sợ hãi. Hắn vội đứng lên thỉnh tội, “Tiểu dân đã làm sai chuyện gì phải không ạ?”
Công chúa Trường Tín lắc đầu ý bảo hắn ngồi xuống rồi hỏi, “Ngươi quê ở đâu? Trong nhà còn ai không?”
Dư Thanh thành thật đáp, “Tiểu dân là người ở huyện Ngọc Trúc tỉnh Giang Nam, cha tiểu dân nguyên là quản sự ở xưởng dệt may Giang Nam nhưng mấy năm trước đã qua đời, mẹ tiểu dân nguyên là thợ thêu ở xưởng dệt may Giang Nam, vài năm gần đây cơ thể bà không tốt nên ở nhà tĩnh dưỡng ạ.”