Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưu Kế Của Quý Nữ

Mưu Kế Của Quý Nữ

Tác giả: Cống Trà

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341493

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1493 lượt.

ng rối ren, Khuông phu nhân liền đứng dậy cáo từ.
Tiễn Khuông phu nhân xong, Lâm quản gia với vẻ mặt vui vẻ lại tiến vào bẩm báo, “Phu nhân, tiểu thư, có Huệ vương điện hạ tới ạ!”
Cảnh Thế Đan bước vào vườn lê. Hắn chờ một lúc trong phòng khách nhỏ thì thấy một cô gái xinh đẹp không thể tả xiết đang chậm rãi bước ra. Cô gái cất giọng du dương chào hỏi, “Bái kiến Huệ vương điện hạ!”
“A Mặc?” Cảnh Thế Đan không dám tin vào hai mắt mình. Hắn há miệng hỏi, “Tiểu tử này mặc đồ con gái lại thành ra xinh đẹp vậy sao? Lúc trước mọi người đúng là mắt mù rồi, lại không biết nàng là con gái, bị nàng lừa cho mấy năm trời.”
Tống Ý Mặc mỉm cười điềm đạm. Nàng ngồi xuống rồi sai người bưng trà lên. Tống Ý Mặc hỏi, “Huệ vương điện hạ tới đây là có chuyện gì quan trọng thế ạ?”
Cảnh Thế Đan nhìn Tống Ý Mặc không chớp mắt. Mãi tới khi thấy Tống Ý Mặc cúi đầu, hắn vẫn không chịu thu hồi tầm mắt mà chỉ lẩm bẩm, “A Mặc, nàng đẹp thế này thì bảo bản vương sao có thể không nhớ nhung nàng đây?”
Tống Ý Mặc ngẩng đầu nói, “Huệ vương điện hạ, mời ngài nói vào chuyện chính đi!”
Ngón tay của Cảnh Thế Đan đang đặt trên bàn rất muốn nắm lấy tay Tống Ý Mặc. Cuối cùng cũng nhịn được, hắn cười nói, “Bản vương tới đây là muốn bảo nàng mau giả bệnh đi, có thể giả vờ thảm thương đến mức nào thì giả vờ tới mức ấy.”
“Vì sao?” TốngÝ Mặc không khỏi thốt ra câu hỏi.
Cảnh Thế Đan cười nói, “Trước đây bản vương đã nói sẽ bảo vệ tính mạng cho nàng, giờ chẳng phải ta đang làm thế sao? Giờ ta bảo nàng giả vờ thê thảm cũng là vì muốn tốt cho nàng thôi.”
Tống Ý Mặc nghĩ, hiện giờ không biết có bao người muốn thấy mình biến thành trò cười, lần này giả bệnh, nàng quả thực cũng có thể thấy rõ bộ mặt của một số người.
Cảnh Thế Đan trông thấy dáng vẻ của Tống Ý Mặc thì rốt cuộc không nhịn được nữa. Thừa dịp Tống Ý Mặc đang tập trung suy nghĩ, hắn liền vươn tay nắm lấy tay nàng rồi dịu dàng gọi, “A Mặc, bản vương nhớ nàng muốn chết!”






Từ Lê viên bước ra, Cảnh Thế Đan xoa xoa bàn tay. Vừa rồi hắn nắm tay Tống Ý Mặc lại bị người ta hung hăng cấu cho một cái, đến bây giờ vẫn còn thấy đau.
Khi hắn trở lại phủ Huệ vương, Quý Bố liền tới gặp và bẩm báo, “Huệ vương điện hạ, đợt vừa rồi thuộc hạ vừa góp nhặt được một chút tin tức. Hoàng thượng hình như không hề có ý định phế bỏ Thái tử, nhưng lúc trước Hoàng thượng đã tìm mọi cách chèn ép Thái tử, lại còn để Huệ vương điện hạ đoạt mất công lao của Thái tử nữa, việc này quá…”
Cảnh Thế Đan thở dài một tiếng, “Cũng may chúng ta nhẫn nhịn được mà không gây ra chuyện gì.”
Quý Bố ngẩn ra. Lập tức hiểu được mọi chuyện, sau lưng gã liền toát mồ hôi lạnh.
Hoàng thượng cố ý chèn ép Thái tử để khiến các hoàng tử khác nhận được thông tin sai lệch. Nếu có kẻ có dị tâm và gây ra chuyện, Hoàng thượng sẽ ghi nhớ món nợ đó và đến lúc thích hợp sẽ xử lý. Ông ta làm vậy để sau này Thái tử không còn phải lo lắng chuyện gì nữa.
Sau khi Công chúa Trường Tín cáo từ rời khỏi cung, Cảnh Nam Thiên lại gọi mật thám vào hỏi, “Mọi người trong phủ Trấn Vũ Hầu thế nào rồi?”
Mật thám nhất nhất bẩm báo, “Sau khi rời khỏi Hầu phủ, bọn họ đã tới sống ở Lê viên. Tiểu Hầu gia đã quay về thân phận nữ nhi và suốt ngày ru rú trong nhà. Bọn họ sống rất giản dị và chấp nhận thân phận bình dân. Mặc khác, phu nhân của Trần thị trung đã tới Lê viên, Huệ vương điện hạ cũng đã tới đó một lần.”
Cảnh Nam Thiên gật đầu rồi cho mật thám lui ra.
Tại Lê viên, La phu nhân đang nói với Tống Ý Bội về chuyện Khuông phu nhân tới chơi và xin cưới nàng ta cho Trần Song Ngư. La phu nhân nói xong liền chăm chú xem phản ứng của Tống Ý Bội.
Tống Ý Bội mím miệng một lúc lâu mới nói, “Mọi chuyện nhờ mẹ làm chủ ạ.”
La phu nhân có chút thương xót nàng. Bà xoa xoa đầu nàng và dịu dàng nói, “Cũng phải được con thích và đồng ý gả sang bên đó thì sau này mới có được hạnh phúc. Nếu trong lòng không thích chỉ một chút thôi thì sau này cho dù gả đi rồi con vẫn thấy khó chịu.”
Sau khi bị Thái tử từ hôn, trong lòng TốngÝ Bội cũng biết bản thân muốn tìm được một hôn sự như ý là chuyện khó càng thêm khó, mà cửa hôn sự với Trần phủ này thực sự không tồi, Trần Song Ngư cũng là người quen thuộc với nàng. Hiện giờ, khi thấy La phu nhân vẫn chú ý đến tâm tình của mình, nàng ta không khỏi bổ nhào vào lòng La phu nhân mà khóc lóc một trận.
La phu nhân vừa vỗ về Tống Ý Bội vừa thở dài, “Nếu con quả thực không muốn thì mẹ sẽ từ chối người ta.”
“Đừng!” Tống Ý Bội ngước đôi mắt đẫm lệ lên. Nàng vừa rưng rưng nước mắt vừa cười nói, “Mẹ à, giờ mà nhà họ Trần còn đến cửa cầu thân thì chứng tỏ bọn họ quả thực thật lòng. Trần Song Ngư cũng là người tốt, anh ta chắc chắn sẽ che chở cho con. Cửa hôn sự này cũng không tồi đâu ạ.”
La phu nhân vội giúp Tống Ý Bội lau nước mắt, trên mặt bà lộ ra ý cười, “Không chỉ Trần Song Ngư không tồi đâu, cả Trần thị trung và Khuông phu nhân cũng rất tốt. Nếu con gả sang đó thì bọn họ chắc chắn sẽ đối xử với con như con gái trong nhà.”


XtGem Forum catalog