Tình Yêu Ban Đầu, Tình Yêu Cuối Cùng
Tác giả: Dạ Chi Dạ
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341428
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1428 lượt.
hàng là, chàng… chàng đã sớm phát hiện ra tâm tư của ta?”
“Bằng không, nàng bây giờ ở trước mặt ta cố tình gây sự, ta còn có thể mặc kệ mà ôm ấp nàng sao?” Ánh mắt Mộc Tử Ảnh đảo qua động tác bá đạo của nàng, dẫn ánh mắt nàng cùng nhìn xem, cười như không cười.
Lê Thấm nhìn chính mình đang ôm chặt hắn không buông, giống như dây leo cuốn người, cảm thấy thực vui vẻ, miệng nhỏ thầm thì: “Ta đây không phải vì sợ Tử Ảnh sư phụ câu nệ thế tục mà cự tuyệt ta sao?”
Mộc Tử Ảnh yêu thương vuốt ve khuôn mặt nàng, lại nhéo nhéo hai má bầu bĩnh, cười khẽ vài tiếng, “Thấm Nhi đáng yêu như vậy, ai mà chẳng yêu. Chỉ có điều ta ban đầu không tiếp xúc qua với nữ nhân, cũng không hiểu được cảm xúc của mình có giống với tình cảm yêu thích mà nàng nói không.” Nói đến đây, trong mắt Mộc Tử Ảnh hiếm khi nào xuất hiện vẻ ngây thơ mờ mịt cùng đắn đo suy nghĩ.
Trong lòng Lê Thấm mừng rỡ, thì ra Mộc Tử Ảnh trước kia chưa từng tiếp xúc với nữ nhân khác! Như vậy thì thấy, để nảy sinh tình cảm với nàng đã là không dễ, về sau chỉ cần từ từ làm cho tầm mắt hắn chỉ có nàng, làm cho hắn càng ngày càng thích nàng, cuối cùng sẽ là không nàng thì không thể!
Tuy nàng đã sớm hạ quyết tâm bắt được người này nhưng không ngờ tới một lần bị người tính kế lại thôi thúc quá trình này, lập tức kéo gần khoảng cách hai người lại, bằng không nếu cứ như khi trước, không biết đến bao giờ mới có thể khiến biểu tình lãnh lẽo của Mộc Tử Ảnh hâm nóng được.
Lê Thấm vui vẻ ở trong lòng hắn ngọ nguậy, Mộc Tử Ảnh bất đắc dĩ vỗ vỗ lưng nàng, “Không ngờ tới Thấm Nhi là một người hiếu động như thế, nếu nàng còn ở trong lòng ta lộn xộn, ta sẽ không ôm nàng nữa.”
Lê Thấm nghe xong lời này, lập ức giả bộ nhu thuận, cười hì hì hỏi: “Tử Ảnh sư phụ, ta không muốn nghe chàng giảng kinh nữa, chàng đánh đàn cho ta được không?”
Mộc Tử Ảnh khẽ hừ một tiếng, “Ta không phải người không phân biệt được công tư. Nên làm gì thì phải làm cái ấy, nếu không muốn nghe ta đọc, vậy tự nàng đọc đi.”
Lê Thấm ôm chặt vòng eo mảnh khảnh của hắn làm nũng. Hai mắt Mộc Tử Ảnh khẽ nhắm lại che đi cảm xúc bản thân bên trong, thản nhiên nói một câu, “Khóc lóc om sòm cũng vô dụng, ngoan ngoãn học tập nội dung trong kinh thư đi.”
Lê Thấm bị áp bức mà nhặt lên kinh thư trên bàn, tựa vào lòng hắn, chậm chạp đọc từng chữ, âm điệu kéo dài thật dài.
Mộc Tử Ảnh vừa buồn cười vừa tức giận, nghĩ ngợi một lát vẫn quyết định nên khen nàng: “Thế này mới ngoan.”
“Tử Ảnh sư phụ, ta không hiểu mấy lời này.” Lê Thấm chỉ vào một hàng chữ trong kinh thư.
Mộc Tử Ảnh không biết nghĩ đến cái gì, hơi nhướn mi, bắt đầu giải thích câu khó hiểu sau đó nghiêm túc dặn dò: “Về sau không cần gọi ta là sư phụ nữa, trực tiếp gọi tên tự của ta đi.”
Cái miệng nhỏ nhắn của Lê Thấm mấp máy vài cái, “Tử… Tử Ảnh?”
Mộc Tử Ảnh vừa lòng nở nụ cười.
“Thấm Nhi, mấy ngày nữa nàng không cần đến chỗ ta, ngày đó ta có việc phải ra khỏi cung, nàng không cần biết.”
“Phụ hoàng cho phép chàng rời cung sao?” Lê Thấm tò mò.
“…Ừm.” Mộc Tử Ảnh thấp giọng đáp, trong mắt ẩn hiện lạnh lẽo nhưng Lê Thấm không hề phát hiện.
Sau khi từ chỗ Tiết Hoàng hậu thăm dò tin tức, Lê Thấm mới hiểu được hắn nói muốn ra cung là vì làm chuyện gì. Lê Thấm tức giận chạy đi tìm hắn.
Triệu Ly vừa thấy tư thế của công chúa, hắn liếc mắt hỏi ý chủ nhân nhà mình, thấy chủ nhân gật đầu liền vút một tiếng bỏ chạy, chừa lại hai người ở đó.
“Đây là sao, bộ dáng đùng đùng nổi giận, muốn ăn ta mà không được?” Mộc Tử Ảnh cười hỏi, tay vươn lên hướng đến đầu nàng, lại bị nàng hất đẩy ra, trừng mắt nhìn hắn.
“Trong cung ai ai cũng biết, vì sao lại không nói cho ta?” Hai mắt Lê Thấm hồng hồng theo dõi hắn, người trước mặt giống như tội phạm phạm phải tội ác tày trời, cần chém trăm ngàn nhát.
Mộc Tử Ảnh hiểu nàng nói đến chuyện gì, vươn tay ra kéo nàng vào lòng, thở dài: “Ta còn tưởng chuyện gì khiến nàng ủy khuất như vậy, chẳng qua chỉ là một việc nhỏ thôi.”
“Chàng muốn đi Tường Vân tự giảng kinh luận đạo, việc quan trọng thế này cũng không nói cho ta biết, chàng thực quá đáng. Trong cung có bao nhiêu người biết được tin tức, vậy mà ai ai cũng cố
tình giấu ta, chẳng lẽ ta không được quyền ủy khuất sao?” Lê Thấm hấp hấp cái mũi, lên án.
Mộc Tử ẢNh vỗ vỗ lưng nàng dở khóc dở cười, “Thấm Nhi, nàng không đâu lại cố tình gây sự. Lần này đến Tường Vân tự giảng đạo vốn là do hoàng thượng an bài. Nàng cũng biết hàng năm ta chỉ đến Tường Vân tự một lần, nhưng phụ hoàng nàng cảm thấy năm nay mưa thuận gió hòa, muốn
truyền kinh phổ độ cho nên mới lệnh ta đến thêm một lần. Nàng và ta ngày ngày ở cùng một chỗ, ta giảng kinh nàng nghe còn thiếu sao? Theo ý ta, đến Tường Vân tự giảng kinh thật sự không cần nhắc tới với nàng.”
Trong lòng Lê Thấm lập tức thoải mái. Nói cũng đúng, Mộc Tử ẢNh ngày ngày đều giảng kinh cho nàng, nào có người nào được đãi ngộ như thế. Chẳng qua chỉ là rời đi một chút, như vậy cũng không thể coi là chuyện lớn gì.
“Được rồi, việc này là tại ta suy nghĩ linh tinh, ta sẽ không giận chàng đâu.” L