Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưu Sắc

Mưu Sắc

Tác giả: Dạ Chi Dạ

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341431

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1431 lượt.

ng vốn đang trật tự đi ra ngoài nay trở nên hỗn loạn, người nào cũng nhanh chóng chạy trốn. Thị vệ duy trì trật tự nhất thời không khống chế được tình huống xảy ra, chung quanh trở nên hỗn loạn không chịu nổi.
Đám người áo đen thấy thời cơ đã tới nên nhảy xuống từ nóc nhà, vung đao đâm thẳng vào Mộc Tử Ảnh vẫn đang đứng đó. Vốn tưởng rằng người nọ sẽ thừa dịp loạn lạc mà rời khỏi, nào ngờ vẫn đứng yên không nhúc nhích ở một chỗ, giống như… cố ý chờ bọn họ?
Gã áo đen cầm đầu ý thức được điểm ấy, cảnh báo trong lòng càng trở nên mãnh liệt. Đáng tiếc mọi chuyện đã không thể lùi bước được nữa, cho dù đó có là một cạm bẫy, bọn họ cũng phải lấy được mạng Mộc Tử Ảnh!
“La thiếu tướng quân vất vả rồi.” Thanh âm nhẹ nhàng từ phía sau truyền đến, nam tử áo bào nguyệt sắc từ phía sau đi ra, đúng là quốc sư Mộc Tử Ảnh.
Tay nắm đao của gã áo đen xiết chặt, nhìn chằm chằm nam tử tuấn mĩ kia.
“Đã để quốc sư đại nhân phải sợ hãi.” La Thiệu Minh cúi đầu ôm quyền.
“La thiếu tướng quân không cần khách khí như vậy.” Mộc Tử Ảnh gật đầu với La Thiệu Minh, ánh mắt chuyển sang gã áo đen mang theo tia lạnh lẽo, “Mạng của ta cũng đâu dễ lấy như vậy, bao nhiêu kẻ muốn đến lấy mạng ta, cuối cùng đều chết rất thảm.”
La Thiệu Minh ra hiệu cho quân lính đứng yên, cả đám quân lính đông đúc đứng vây quanh gã áo đen cầm đầu.
“Buông tay chịu trói rồi khai rõ mọi chuyện, đừng khăng khăng cố chấp, vì một chút tiền thưởng mà mất đi tính mạng, ngươi đặt tay lên ngực tự hỏi, loại giao dịch này có lời sao?” Thanh âm của Mộc Tử Ảnh hết sức dụ hoặc.
Bàn tay cầm đao của gã áo đen run lên, trong lòng đã bắt đầu lùi bước. Nhưng đúng vào lúc này, phía xa xa truyền đến tiếng bước chân dồn dập, gã áo đen bắt gặp tia hoang mang trong mắt Mộc Tử Ảnh, hắn lập tức nắm chặt đao, đánh ngã hai thị vệ trước mặt sau đó chạy đến chỗ xa xa kia.
Ngoài cổng hình vòm của Tường Vân tự có hai người đang chạy tới, gã áo đen bèn bắt lấy nữ tử chạy đằng trước. Ánh mắt vừa rồi của Mộc Tử Ảnh khi nhìn nàng ta rất kì lạ, rõ ràng không có ai có thể không nhận ra quan hệ đặc biệt giữa hai người.
Lê Thấm chưa bao giờ hoảng loạn như vậy. Nghe được tin có người muốn giết Mộc Tử Ảnh, đầu óc nàng trống rỗng, nàng không cần biết nơi đó nguy hiểm đến mức nào, cũng không cần biết nếu mình đến đó không những không thể giúp được gì mà còn có thể phá hỏng mọi chuyện, nàng chỉ biết nàng không thể để Mộc Tử Ảnh gặp chuyện không may.
Trước kia nàng vẫn không rõ tình cảm của mình đối với Mộc Tử Ảnh nhưng giờ này khắc này, trong đầu của nàng đều là sự dịu dàng của hắn, tuy lạnh lùng xa cách nhưng lại mềm mại như nước. Ngoại trừ mẫu hậu, còn có ai quan tâm tới nàng như vậy? Cho nên, Mộc Tử Ảnh tuyệt đối không thể gặp chuyện không may, không thể nào! Nàng là mang loại tâm tình này chạy đến, thậm chí khi phát hiện bóng đen từ phía xa xa kia chạy tới, trong lòng nàng vẫn tràn đầy hỗn loạn.
“Công chúa!” Hàn Mộc Hủ ở phía sau hét lên một tiếng, “Mau quay lại!”
Hàn mộc Hủ vạn phần hối hận, khi hắn nhìn thấy Lê Thấm chạy đi, trong lòng còn giãy dụa do dự. Nếu không phải như thế, hắn đã sớm xông lên trước giữ nàng rồi. Nhưng kém một bước, chỉ còn kém đúng một bước, gã áo đen đã vọt tới trước mặt nàng.
Căm giận của hắn đối với công chúa trong nháy mắt tan thành mây khói, chỉ hy vọng nàng sẽ không gặp phải chuyện không may. Hắn nghĩ, cho dù là người đại gian đại ác cũng có một mặt tốt đẹp, huống hồ Lê Thấm chỉ là thích trêu đùa người khác thôi. Hắn không nên lạnh nhạt với nàng, không nên chê cười nàng.
Lê Thấm sợ tới mức không nhấc nổi chân. Gã áo đen duỗi tay ra, túm vạt áo nàng, cánh tay cầm kiếm nâng lên chuẩn bị đặt lên cổ nàng.
Lê Thấm sợ tới mức hai mắt nhắm nghiền nhưng ngay sau đó, không phải là thanh đao lạnh lẽo kề
lên cổ nàng mà ngược lại truyền đến tiếng đao đâm vào cơ thể.
Chậm rãi mở mắt ra, Lê Thấm thấy được một cảnh mà cả đời nàng cũng khó quên. Gã áo đen định bắt cóc nàng đang ngã trên mặt đất, trên ngực loang ra vết máu lớn, sau đó máu bắt đầu phun ra, trên cổ cũng bắt đầu chảy máu, đỏ tươi đáng sợ.
Mà Mộc Tử Ảnh đứng trước mặt nàng, tay phải còn cầm một thanh chủy thủ ngắn ngủn đã nhiễm máu, từng giọt từng giọt rơi xuống, dường như nàng nghe thấy tiếng những hạt châu màu máu rơi xuống, vỡ thành vụn, bắn tung tóe ra bốn phía.
Hắn chưa bao giờ nhiễm một chút bụi trần nào vậy mà bây giờ áo choàng nguyệt sắc trên ngực đã loang ra vết máu đỏ tươi như hoa, dường như bị người phun vào, bởi vì đâm quá nhanh mà máu bắn lên tạo thành một đóa hoa cúc, đáng tiếc mực vẽ lại dùng máu tươi, không những dính còn mang theo một mùi máu dày đặc.
Cổ họng Lê Thấm quay cuồng, nàng che miệng nôn ra một trận, khuôn mặt tái nhợt không còn sắc hồng, nỗi sợ hãi nhất trong lòng như bị đào ra, hai mắt Lê Thấm biến thành màu đen, ngất đi. Dường như nàng thấy được nỗi kinh hoảng tột độ trong mắt Mộc Tử Ảnh, sau đó nàng rơi vào một vòng ôm ấm áp.
Sau khi tỉnh lại, Lê Thấm nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của mẫu hậu, trong lòng nàng chợt thấy đau xót. Nàn


Snack's 1967