Tác giả: Dạ Chi Dạ
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341395
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1395 lượt.
trong lòng hắn đã mọc rễ quá sâu, nếu không không nhổ hết nó ra, hắn không thể nào không màng tới bất kỳ cái gì mà mang nàng đi…cùng nàng hạnh phúc.
“Tử Ảnh, dây thừng này cứng quá, nếu nắm lâu tay ta sẽ rất đau…” Giọng nói oán giận vang lên bên tai.
“Lần sau ta sẽ quấn thêm vải vào đó.” Mộc Tử Ảnh đáp.
“Còn có chỗ ngồi này nữa, rất cứng, sẽ đau.”
“Lần sau ta sẽ thêm một chiếc đệm mỏng vào.”
“Bàn đu dây này còn hơi thấp.” Giọng nói trở nên yếu ớt.
“Được, lần sau ta sẽ kéo cao lên.”
Lê Thấm bỗng chợt im lặng, bĩu môi, hốc mắt đỏ bừng, hỏi nhỏ: “Ta điêu ngoa tùy hứng như vậy, làm sao chàng có thể chịu được?”
“Không có cách nào, ta vẫn thích tính tình của nàng, hơn nữa ta còn bị nàng cường rồi a.” Mộc Tử Ảnh cười ra tiếng.
Lê Thấm ngừng đu dây, xoay người ôm lấy thắt lưng hắn, khóc òa lên, vừa khóc vừa uy hiếp: “Nếu sau này chàng phụ ta, ta nhất định sẽ lột da chàng!”
Mộc Tử Ảnh vuốt lên mái tóc mềm mại mượt mà của nàng, “Tùy nàng, của ta đều là của nàng, da ở trên người ta đương nhiên cũng là của nàng.”
Lê Thấm nín khóc mà cười. Người này càng ngày càng không đứng đắn, vì sao trước kia nàng lại có thể cảm thấy người này cực kỳ thánh khiết lạnh lùng cơ chứ.
___^^___^^___
Phủ công chúa đã hoàn thành, đình đài lầu các trong phủ đệ cùng với núi giả lâm viên đều được thiết kế tinh diệu. Phóng mắt khắp kinh đô, khí khái đẹp đẽ này hoàn toàn có thể ngang tầm với Đoan vương phủ vốn có phong cảnh đẹp nhất kinh đô.
Từ trước tới giờ Đoan vương phi vốn không thích Tiết Hoàng hậu cùng với đứa con gái ngang ngược của bà ta. Trong lúc vô tình đi qua phủ công chúa, nhìn đến phủ đệ đẹp đẽ trước mặt, trong lòng càng thêm đố kỵ.
Nếu Hi nhi của bà có thêm cái danh công chúa ở phía trước, bây giờ tất cả đều là của Hi nhi. Nói đến chuyện năm đó, trong lòng bà vẫn không thể nào tiêu tan, nhưng nếu thay bằng người khác, liệu bà có thể tiêu tan hay không?
Tuy mấy năm gần đây Đoan vương gia tuyệt tình với mẹ con bà nhưng may mắn còn có con trai trưởng cực kỳ xuất sắc Lê Chu Phương, Đoan vương gia đối với nó hết mực yêu quý. Chỉ cần trông cậy vào nó đến già là được, nay bà cũng không cầu cái gì xa xôi, chỉ cần tiền đồ của đứa nhỏ Chu Phương này rộng mở, Hi Nhi cũng có thể phong phong quang quang gả vào Hàn phủ là được rồi. (phong quang = vẻ vang, danh giá)
Tiểu tử Hàn Mộc Hủ kia từ thủa nhỏ là bà nhìn nó lớn lên. Hi Nhi gả cho nó là vô cùng chuẩn xác. Không ngoài dự đoán của bà, bằng vào tài hoa của Hàn Mộc Hủ, sau này đường làm quan còn rộng mở hơn nhiều. Có một đứa con rể như vậy, chính mặt bà cũng được thơm lây.
Tin tức công chúa Lê Thấm tới phủ công chúa không bao lâu liền rơi vào tai Lê Vũ Hi. Bởi vì chuyện xảy ra ở Tường Vân tự lần trước, nàng và đại ca Lê Chu Phương đều bị Đoan vương gia giận dữ trách mắng. Nếu Lê Thấm thực sự xảy ra chuyện, mà bọn họ lại chính là kẻ chủ trương đưa Lê Thấm đi thì có trốn cũng không thoát tội.
Trong lòng Lê Vũ Hi cảm thấy vạn phần ủy khuất. Lê Thấm có chuyện thì liên quan gì tới nàng. Nếu không phải lúc ấy tự nàng tránh đi được e đã lâm vào chỗ chết rồi. Mà càng giận hơn là, biểu ca của nàng, thế mà lại đuổi theo tiểu tiện nhân kia, bảo vệ cho nàng ta.
“Mẫu thân, nghe nói Thấm Nhi tới phủ công chúa, con muốn đến đó thăm đường muội một chút, thuận tiện xin lỗi với Thấm Nhi.” Ánh mắt Lê Vũ Hi nhu thuận, cúi đầu nói.
Đoan vương phi luôn hết mực yêu thương con gái mình, thân là nương của nàng sao bà lại không biết rõ tính tình của con gái mình. Tính tình Hi nhi rất giống bà, quá mức mạnh mẽ. Xin lỗi là giả, muốn đi xem phủ công chúa thế nào mới là thật. Không nghĩ tới Hi Nhi cũng giống bà vẫn luôn nhớ kỹ ước muốn không thực tế đó, Đoan vương phi quyết đoán cự tuyệt. Nhưng bà lại không hề biết, ngôn hành cử chỉ của bà đã sớm khắc sâu ảnh hưởng tới Lê Vũ Hi, khiến những năm gần đây nàng vẫn giữ mãi phần không cam lòng này, cho rằng tất cả của Lê Thấm đều nên là của nàng!
“Mẫu thân, nữ nhi thật sự chỉ muốn đi xin lỗi. Mấy hôm trước con còn bị phụ nhân cấm chừng, nay vất vả lắm mới được ra ngoài, thầm muốn chỉ ra ngoài một chút. Nữ nhi làm chuyện gì cũng có chừng mực, mẫu thân còn không biết sao?” Lê Vũ Hi nhõng nhẽo một lúc lâu, Đoan vương phi đành bất đắc dĩ đáp ứng nhưng lại để cho Lê Chu Phương cùng đi theo. Trong lòng Lê Vũ Hi bất mãn, nhưng trên mặt không dám thể hiện cái gì.
Lê Thấm một đường đến thẳng phủ công chúa, trong lòng ẩn ẩn chờ mong. Sau này nàng với Mộc Tử Ảnh sẽ cùng ở đó, điều này làm nàng trở nên vui vẻ và hi vọng. Đến ngoài cửa lớn phủ công chúa, xe ngựa dừng lại. Lê Thấm không ngờ khi nàng vén màn xe ngựa lên lại gặp người khác, khuôn mặt cười đành phải trưng lên. Đường ca Lê Chu Phương còn được, chứ nhìn thấy gương mặt của Lê Vũ Hi, nàng sẽ thấy khó chịu.
“Công chúa.” Lê Chu Phương tiến lên trước vài bước rồi nói. Trong lòng hắn cũng có chút áy náy, tuy Hàn Mộc Hủ cứu được công chúa nhưng tóm lại vẫn là bọn hắn đưa công chúa đến Tường Vân tự, nếu truy cứu cũng khó tránh khỏi chịu tội. “Ta với Vũ Hi nghe nói n