Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341163
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1163 lượt.
phòng kiểu nào thì đem lại không gian thoáng mát, hoặc đồ gia dụng nào tốt, dễ dùng…
Đã đủ chưa đây? Rốt cuộc cô đến đây để làm việc hay để khoe khoang về hôn lễ? Nếu như đã hạnh phúc mãn nguyện đến vậy, sao không “biến” về mà phụ chồng chăm con?
“Đúng thế, đúng thế, cửa tiệm này chụp ảnh cưới rất đẹp, trang điểm cũng trang nhã, xinh tươi. Cậu cứ suy nghĩ xem sao, mình mà giới thiệu chỉ có chuẩn trở lên thôi”. Mỹ Mãn tay cầm ly cà phê ấm nóng vẫn luôn miệng giới thiệu tên tiệm chụp ảnh cưới cho người khác, hoàn toàn không để ý tới ở nơi không xa, có ánh mắt ai kia như đang muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Cô đồng nghiệp bị cô thuyết phục nãy giờ vẫn còn thấy do dự: “Ồ… đúng là rất tuyệt! Nhưng mà đắt quá, cậu cho rằng ai cũng có phúc như cậu sao? Có thể tìm được ông xã giàu có như vậy!”.
“Thôi bỏ đi, mình thậm chí còn chẳng được chụp ảnh cưới”. Cô bĩu môi tiếc nuối, nhớ lại năm xưa khi kết hôn cùng Giả Thiên Hạ, cô đã chẳng để tâm đến nhiều việc như vậy.
Chỉ có điều câu nói này khi đến tai ai đó thì lại mang một tầng nghĩa khác, mấy cô gái đều túm tụm lại nghi ngờ vặn hỏi: “Chắc không đến mức đó chứ? Anh ấy nhiều tiền là thế mà hai người lại chẳng chụp ảnh cưới sao?”.
“Chính thế đó, vì vậy mình mới khuyên các cậu nên chọn một chỗ thật tốt vào, phụ nữ không nên tự làm mình thiệt thòi”.
Rõ ràng là Đinh Mỹ Mãn vẫn đang sống trong quá khứ, nhưng những người khác đều ở thực tại, nên tự động đặt Lăng Gia Khang vào vai trò nhân vật nam chính của câu chuyện này.
“Ấy, Mỹ Mãn, cô vẫn còn ở đây sao?”. Một giọng nói pha chút hân hoan len lỏi vào trong phòng trà nước.
Nghe tiếng, mọi người đều im lặng không nói gì, Mỹ Mãn quay đầu lại liền thấy anh giám chế đang đứng ngoài cửa, nhớ tới việc anh ta là con người vô cùng cẩn thận khó tính, cô liền chỉnh lại dáng ngồi rồi nói: “Em đang chuẩn bị về nhà”.
“Tối nay cô có bận gì không?”.
“Hả?”. Trời ạ, không phải là muốn hẹn hò với cô đấy chứ. Phải chăng vì trông cô quá xinh đẹp, và lại vận đào hoa cũng không kém gì Giả Thiên Hạ?
“À, có mục tin tức dài kì, tôi định giao cho cô làm ấy mà”.
Sự thật luôn là sự thật, cô đã suy nghĩ quá nhiều. “Gần đây em cũng không bận lắm, là tin tức gì thế?”.
“Đi theo tôi đến phòng làm việc, tôi sẽ giao tài liệu cho”. Nói xong anh quay người dẫn đường, vừa đi vừa nói: “Đây là một tin tức quan trọng, đài truyền hình nào có được trước thì sẽ tạo nên hiệu ứng lớn, đến lúc đó, giá trị của phóng viên đưa tin cũng sẽ không ngừng được nâng lên. Chắc cô không định suốt đời làm một phóng viên quèn cho qua ngày đấy chứ? Tôi hoàn toàn nhìn thấy được sự cố gắng của cô, lát nữa, cô tới đi thám thính tình hình xem sao, nhưng nhớ là không được kích động. Nếu như… tôi chỉ nói là nếu như thôi đấy, nếu như có chuyện gì xảy ra, tôi không thể nào chịu trách nhiệm được đâu”.
Những lời nói vừa rồi khiến Đinh Mỹ Mãn vô cùng sung sướng, vốn dĩ cứ tưởng chẳng còn ai coi trọng sự nỗ lực của mình, thật không ngờ giữa thời thế hỗn loạn đa đoan thế này mà vẫn có một vị giám chế sáng suốt, anh minh đến vậy. Tuy rằng rất thích thú nhưng cô cũng vẫn giữ được lí trí.
“Không phải, em…”. Cô đích thực không muốn cả đời chỉ là một phóng viên quèn kiếm cơm qua ngày. Thậm chí không chỉ vậy, cô còn chẳng muốn kiếm cơm trong cái ngành này nữa.
“Tôi biết là cô còn hy vọng sẽ có cơ hội được thăng chức, lấy lại danh tiếng như xưa. Nhưng dù là phụ nữ thì cũng cần phải có một sự ngiệp của riêng mình chứ, như vậy cuộc sống mới có thể bảo đảm vững chắc”.
“Đúng, đúng là thế… Nhưng mà…”. Cuộc sống của cô sẽ được đảm bảo rất nhanh thôi, Lăng Gia Khang đã tìm được người thích hợp mua lại vườn nho đó. Đợi sau khi vườn nho được sửa sang lại, cô đi kí tên bán vườn thì sẽ không phải kiếm miếng ăn bằng cái công việc đáng ghét này nữa!
“Ấy, cô cũng cảm thấy tôi nói rất có lí đúng không? Vậy thì thế này đi, đây là tài liệu cho cô, tôi vẫn còn chút việc phải giải quyết, cô ra ngoài trước đi”.
Chưa tìm được cơ hội để nói lời từ chối thì cô đã bị anh giám chế bộ phận tin tức đuổi ra khỏi phòng rồi.
Ngây người nhìn tập tài liệu trong tay, Mỹ Mãn khó xử đứng trước cửa phòng một hồi lâu. Thôi bỏ đi, chẳng qua chỉ là đi chạy tin thôi mà, coi như để tiêu bớt thời gian nhàm chán thừa thãi vậy!
Thật lòng muốn được cùng em răng long đầu bạc
“Đi ngăn cản. Đừng quan tâm. Đi ngăn cản. Đừng quan tâm. Đi ngăn cản…”.
Một nam nhi đại trượng phu trốn ở phòng làm việc chơi trò tung đồng xu theo ý trời mà đưa ra đối sách, thực sự rất nực cười!
Đúng vậy, thật vô cùng nực cười. Thiên Hạ đưa mắt liếc nhìn hình ảnh phản chiếu trong tấm cửa kính, nhận ra hành động lúc này của mình thật ngốc nghếch biết bao. Nếu như đã không muốn cô và tên Lăng tú ông đó tiến vào lễ đường kết hôn, thì trực tiếp chạy đi ngăn cản, ngồi đây vùng vẫy thì có ích gì chứ? Đợi đến khi anh giải quyết mâu thuẫn xong nói không chừng người ta đã vui mừng đón đứa con đầu lòng, chỉ còn thiếu nước gửi thiệp mời dự tiệ