Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341154
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1154 lượt.
lúc nào cũng ngoan nhất, nghe lời nhất. Còn nữa, trời bắt đầu trở lạnh rồi, nhớ mặc thêm quần áo vào. Những bộ mặc mùa hè cũng đến lúc phải cất vào tủ rồi đấy, nhớ phải đắp chăn dày hơn! Con gái mà chịu lạnh thì không tốt cho sức khoẻ đâu. À… còn gì nữa nhỉ? Con đợi một chút, mẹ viết vào một tờ giấy, liệt kê những chuyện phải chú ý. Đợi mẹ viết ra rồi sẽ đưa cho con…”
Nói xong, bà lại đưa tay vào trong túi xách định lấy gì đó. Mỹ Mãn nhìn mẹ mình với ánh mắt kinh ngạc, nghi ngờ đó chính là túi không đáy của Đôrêmon. Tại sao trong đó thứ gì cũng có thế? Những lời dặn dò, cằn nhằn này trước kia làm cô cảm thấy phiền phức, muốn lảng tránh, giờ nghe thấy lại có cảm giác hết sức ấm áp. Mỹ Mãn mím chặt môi, không nói tiếng nào, cũng không tỏ ra phiền lòng, ngay lúc đôi mắt cô bắt đầu hơi đỏ, nước mắt sắp tuôn rơi thì điện thoại đổ chuông.
Cô nhìn số điện thoại lạ hiển thị trên màn hình, lưỡng lự quay sang nhìn mẫu thân đại nhân.
“Nghe đi!”. Con gái do đích thân bà mang nặng đẻ đau, bà không hiểu cô thì còn ai hiểu nữa. Ánh mắt lưỡng lự, thiếu tự tin đó khó mà qua được con mắt tinh tường của bà.
Mỹ Mãn lặng nuốt nước miếng, thầm nguyền rủa kẻ chết giẫm nào đã ngăn cản cô tận hưởng niềm xúc động tràn trề vừa rồi. Vì lí do đó nên khi nghe điện thoại, giọng nói của cô bộc lộ rõ sự khó chịu và thô bạo: “Alô! Ai thế?”
“Này, sao cháu lại có thể nói chuyện với chú như thế hả? Tốt xấu gì thì chú cũng là trưởng bối, bề trên của cháu mà!”
Giọng nói trách móc nghe như của đứa trẻ tám tuổi đó mà lại tự xưng là trưởng bối, bề trên của cô? Mỹ Mãn cau mày suy nghĩ, sống lưng bắt đầu thấy lành lạnh, bất giác có dự cảm không lành. Thông tin nhanh chóng được bộ não giải mã, ý thức ngay về danh tính của người ở đầu dây bên kia, Mỹ Mãn run run hỏi lại: “Giả… Giả… Giả Vượng Bảo?”
Nghe thấy cái tên đó, mắt bà Đinh sáng long lanh, nhanh chóng áp tai vào ống nghe.
“Bậy bạ, phải gọi là Thập tứ biểu thúc[12'> chứ!”.
Một chữ “biểu” xa vạn dặm, ông chú họ này còn xa đến mức chả tìm được tung tích, huống hồ đó lại là chú họ của tên chồng cũ trời đánh kia nữa. Suy đi tính lại, Mỹ Mãn thấy mình không cần thiết phải nhận thân thích kiểu này nhưng lại không muốn đắc tội với “tên quái vật” ấy, cuối cùng đành chọn cách chuyển sang chủ đề khác: “Sao chú lại gọi đến cho cháu vậy?”
“À thì chú nghe Thiên Hạ nói cháu đã trở về rồi.”
“À vâng… vậy thì sao nữa ạ?”
“Cháu mau tới cứu chú đi, chú mời người ta ăn cơm mà không có tiền trả…”
Nghe ra thì đúng thật là vô lí! Câu nói này nếu nghe từ miệng của một đứa trẻ tám tuổi ngây ngô nào đó thì Mỹ Mãn đã mỉm cười rồi cho qua. Nhưng đó lại là Giả Vượng Bảo, người không chỉ một lần đề nghị chuyện này. Mỗi lần ông chú tai ương gây ra hoạ kiểu “đến chết cũng cần thể diện” như thế đều không dám gọi ông cháu quý hoá Giả Thiên Hạ đến thu dọn tàn cuộc, cho nên cô cháu dâu này mới xui xẻo phải tới chịu trận thay!
Theo lí mà nói, nếu như đã li hôn rồi thì chẳng cần phải làm kẻ xui xẻo đó nữa.
Nhưng hình như mẫu thân đại nhân nhà cô chẳng hiểu cái đạo lí này thì phải. Chẳng nói lời nào, thậm chí Mỹ Mãn còn chưa kịp dập máy, bà đã bắt đầu thu dọn túi xách, đồ đạc hộ con gái mình rồi.
Đợi đến khi Mỹ Mãn ngộ ra thì đã bị mẹ kéo ra khỏi phòng làm việc lúc nào không hay.
“Mẹ… mẹ đừng có gây chuyện lung tung chứ! Thập tứ thúc của người ta có liên quan gì đến con chứ?”
Trước kháng nghị của con gái, bà Đinh dùng hành động để biểu thị rõ lập trường của mình. Bà cầm hai bịch thức ăn chứa mướp đắng với thịt kho tàu trên bàn, chuẩn bị nhét lại vào túi xách.
“Được, được, con đi, con đi, được chưa?”. Đúng như những gì bà suy tính, Mỹ Mãn đã đầu hàng.
Liệu trước Mỹ Mãn có thể âm thầm làm chuyện “chống lại thánh chỉ”, bà Đinh phòng bị kĩ càng, triệt để, thậm chí còn đích thân lái xe đưa cô đến tận nơi. Nhưng ngay sau khi Đinh Mỹ Mãn liều mình đi tới địa điểm mà Giả Vượng Bảo đã nói, xông vào phòng ăn, cảnh tượng trước mắt khiến cô chỉ biết đứng ngây người, chớp mắt một cách ngốc nghếch, ngây thơ. Cô cảm thấy vô cùng ngại ngùng và xấu hổ.
Người đàn ông ngồi vị trí chủ trì cô có quen biết.
Ông ta vẫn ăn vận như trước kia: mặc bộ vest đặt may, khuy cài kín mít lên đến tận cổ, thắt chiếc cà vạt thượng hảo, đầu tóc chải chuốt gọn gàng. Thân hình khá to béo, phúc hậu lại thêm ngũ quan hài hoà, tinh tế tạo cho ông một vẻ trầm lặng, chín chắn, nhìn qua đã biết ngay là một thương gia thành đạt, giàu có.
Nhưng! Không thể nào bỏ qua được dáng ngồi của ông, một chân co để lên ghế, một tay kẹp điếu xì gà đặt trên đầu gối. Đôi tay cũng rung theo nhịp của chân. Một dáng ngồi “điển hình” chỉ có khi ăn ở những hàng quán ven đường! Nhưng đây vẫn chưa phải là điều chính yếu, ít nhất như vậy ta có thể bảo ông ấy là “chân chất”! Điểm quan trọng ở đây là khi hút xì gà, ông ấy thường thích phả hơi thuốc vào mặt người đối diện, cũng chẳng để ý xem mùi đó khó chịu đến mức nào, ông vẫn hăng hái, nhiệt tình nói chuyện và hả hơi!
“Này cô gái, có phải cô muốn làm con dâu của ta không? Lắc đầu