Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341208
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1208 lượt.
đi chiến đấu với bố anh
Một khoảng u tối…
Khi Mỹ Mãn tỉnh lại, cảm giác mệt mỏi, mê man đã tan đi đôi phần. Thấy trán mình mát mẻ, dễ chịu, cô nheo mắt tò mò đưa tay lên sờ. Túi chườm lạnh sao? Đôi mắt ngái ngủ bỗng mở hẳn ra, ngơ ngác chớp vài cái, cô nhớ ra là mình đang bị ốm.
Đây là nhà mình chăng? Mỹ Mãn lắc lắc đầu, gạt chăn ngồi dậy, cảm giác hơi quen thuộc. Bỗng nhiên một luồng gió lạnh xộc tới, cô với lấy chiếc áo khoác thêm vào. Cổ họng khô khan, đau nhức, cô đành phải đi men theo tường ra phía cửa phòng, muốn đi lấy một cốc nước mát.
Khi mở cửa phòng khách ra, ánh sáng đèn trắng lóa khiến cô không mở nổi mắt, đột nhiên cảm thấy hơi nhức đầu.
Anh đứng thẳng người, lùi về phía sau, khoảng cách kéo ra xa, gió lạnh tràn vào khiến cho Mỹ Mãn hắt xì hơi một cái dõng dạc. Cô bần thần nhìn anh lãnh đạm, thản nhiên quay người đi vào bếp. Chiếc lưng ấy vẫn cứ toát lên cái vẻ đường hoàng, đĩnh đạc của một chính nhân quân tử.
Vừa mới quay người, Giả Thiên Hạ đã chẳng thể kìm được một nụ cười tươi rói. Đã quen biết nhau lâu như vậy, anh đương nhiên hiểu được người phụ nữ này đang nghĩ gì. Cưỡng hôn? Suy nghĩ này cũng không tệ chút nào. Có điều anh sợ sẽ không kiềm chế được mình mà tiến sâu thêm nữa. Anh vẫn muốn để cô bồi bổ sinh lực thật tốt, sau đó mới tiếp tục… Như vậy sẽ an tâm và chắc chắn hơn.
Đinh Mỹ Mãn thì hoàn toàn mơ hồ không biết tâm tư anh, ngốc nghếch đứng ngây người ở đó một hồi lâu. Nắm chặt tay lại, cô cốc một cái thật mạnh vào đầu, tự trách mình: “Đinh Mỹ Mãn, mày bị ốm nặng đến mức hồ đồ rồi, người đó là Giả Thiên Hạ, Giả Thiên Hạ đấy!”
Cô đáng lẽ phải coi hắn ta như hùm beo lang sói mà tránh xa mới đúng, sao có thể đứng ngây người ra đó phó mặc cho số phận khi tưởng rằng hắn sắp hôn mình cơ chứ? Lâm Ái nói rất đúng, cô nên bày tỏ thái độ rõ ràng, tránh tên đàn ông thối tha này càng xa càng tốt.
“À đúng rồi, di động của em đã reo gần như cả buổi chiều rồi đấy.”
Câu nói thản nhiên như không thốt ra từ miệng Giả Thiên Hạ, nói xong anh lại quay vào làm tiếp các việc trong bếp. Mỹ Mãn nhắm mắt lại, lắc đầu, tự hỏi liệu có phải mình đã suy nghĩ quá nhiều không. Sau khi nghe lời tuyên bố hùng hồn, hào khí ngút trời ở trong phòng vệ sinh nữ, có lẽ Giả Thiên Hạ đã hết kiên nhẫn với cô rồi. Phụ nữ vây quanh anh ta đếm không xuể, nhắm mắt chọn bừa một cô trong danh bạ điện thoại thì vẫn được một tuyệt sắc giai nhân, sao phải lũn cũn quanh một người hết thời như cô chứ?
Chỉnh đốn lại mớ bòng bong loạn xạ trong đầu, Mỹ Mãn bước về phía ghế sô pha, nơi chiếc “dế yêu” yên nghỉ.
Mới đi được vài bước thì một vật đen nào đó bay về phía cô, còn chưa kịp nhận ra là cái gì thì vật thể lạ đó đã trúng “bốp” ngay vào đầu cô.
“Đau, đau…”
“Có phải em cảm thấy được anh chăm sóc quá sung sướng nên mới đi chân đất không? Muốn bệnh thêm hả?”
“Còn lâu!”. Đinh Mỹ Mãn quyết không chịu lép vế, quát lại một câu, mặt mũi đỏ bừng, chân loạng quạng đi đôi dép lê vừa tấn công cô lúc nãy. Cầm di động lên, Mỹ Mãn lườm anh một cái rồi cằn nhằn: “Tại sao anh không nhận điện thoại giúp tôi chứ?”
“Bởi vì anh không muốn nghe giọng nói của hắn ta”. Lí do này đã đầy đủ và hợp lí chưa nhỉ? Biết chắc rằng Lăng Gia Khang sau khi nghe thấy giọng anh tuyệt đối sẽ không thở ra được lời nào hay ho thì việc quái gì anh phải nhấc máy chứ? Chê cuộc sống quá tươi đẹp nên tìm người mắng mỏ, châm chọc mình sao?
Không cần xem chi tiết tên và số máy, chỉ qua câu nói vừa xong của Giả Thiên Hạ, Mỹ Mãn đã biết thừa “hắn ta” là ai. Tuy nhiên cô vẫn quen tay mở ra xem cho kĩ, có tận mấy chục cuộc gọi nhỡ. Con số này khoa trương quá! Lăng Gia Khang có lòng nhẫn nại thế sao?
Suy đoán của Mỹ Mãn không hề sai lầm. Quả nhiên trong mấy chục cuộc gọi nhỡ kia, chỉ có ba cuộc của Lăng Gia Khang thôi, còn lại là của… Giả Thiên Hạ? Cô không hề nhìn lầm, thực sự là của Giả Thiên Hạ. Không phải anh đã ở bên cạnh, chăm sóc cô cả ngày nay sao? Vậy thì gọi điện thoại cho cô làm gì chứ? Rất nhanh sau đó, Mỹ Mãn nhận ra rằng đó là những cuộc gọi nhỡ của tối hôm qua, có lẽ là do cô cả đêm không về nhà. Không do dự gì nữa, cô ấn nút gọi lại cho Lăng Gia Khang.
Chỉ vài giây sau, trong điện thoại vang lên tiếng nói của phụ nữ: “Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.”
Mỹ Mãn nghi hoặc nhìn lại số máy hiển thị trên màn hình rồi ấn nút gọi lần nữa. Vẫn giọng thông báo vô cảm vừa nãy…
Cô đành từ bỏ. Bỗng nhiên tiếng chuông báo tin nhắn vang lên.
“Đang họp, đợi lát nữa anh gọi lại cho em!”
Lời lẽ tiết kiệm, ngắn gọn, đủ ý khiến cô bất giác nhếch mép cười bất lực. Đây cũng không phải ngày đầu tiên quen Lăng Gia Khang, cô thừa biết lúc làm việc thì anh sẽ như thế nào. Cái được gọi là “đợi lát nữa” rất có thể là mãi mãi chẳng đợi được. Bởi vì khi vị đại bận rộn đó họp xong, nói không chừng đã quên khuấy sự việc này mất rồi.
Vừa định xoá mẩu tin nhắn này, Mỹ Mãn mới để ý thấy là cô có rất nhiều tin nhắn chưa đọc.
Có tin nhắn là của giám đốc đài gửi đến an ủi, khá là quan