Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341213
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1213 lượt.
ô này không hề lạ lẫm, đây cũng không phải lần đầu tiên có người gọi anh như thế, nhưng câu đó lại thốt ra từ miệng Đinh Mỹ Mãn khiến cho anh dựng cả tóc gáy, “đánh hơi” được một âm mưu thâm độc nào đó đang được tiến hành. Sau khi nhìn qua một lượt mấy người phụ nữ trước mặt, điều duy nhất hiện lên trong đầu anh lúc này là giải quyết êm thấm mọi sự. Trước tiên là đi qua đỡ lấy Giả Thiên Hạ, sau đó rời khỏi đây, vậy là mọi thứ sẽ kết thúc tốt đẹp.
Tuy rằng Tạ Mục Đường là một người đàn ông, nhưng muốn đỡ một người đàn ông khác đang say mèm thì không thể nào tỏ ra cao quý, đẹp đẽ được. Một tay khoác lấy vai, tay kia vòng qua eo, những hành động như thế này quá đỗi thông thường. Để xác nhận liệu anh bạn mình có đủ sức đi theo mình được hay không, anh quay qua thì thầm hỏi han, đó cũng là những hành động bình thường thôi mà.
Tạ Mục Đường không thể hiểu nổi tại sao một loạt những hành động thường thấy ở các ông sau một hồi uống rượu say mèm lại có thể gây kinh ngạc đến thế.
Hình ảnh khiến anh càng khó hiểu hơn là ba cặp mắt hình viên đạn nhìn chằm chằm vào anh, sau vài cái gật đầu với nhau, họ bỗng lắc đầu ngao ngán rồi bỏ đi…
“Bọn họ bị bệnh sao?”. Anh chỉ còn cách quay sang than vãn với Đinh Mỹ Mãn.
“Anh có thuốc chữa không?”. Không ngờ người đối diện lại trả lời rất bình thản.
“Là bệnh thần kinh mà!”
“Anh có trị khỏi không?”. Cô mỉm cười, hình như rất hài lòng trước biểu hiện của anh, tiếp tục hỏi lại.
“ … ”
“Được rồi, quay về nhà thôi!”
Mỹ Mãn cảm thấy rất hả hê vì cô biết rằng những tin tức gây chấn động giới truyền thông kiểu này sẽ truyền ra ngoài rất nhanh. Từ giờ, cô tin chắc có thể giúp anh vĩnh viễn thoát khỏi nỗi khổ của kiếp đào hoa. Đây cũng được coi là “nhận tiền của người ta thì phải hết lòng giúp họ”. Cho dù sự tình truyền ra ngoài có gây ra đại hoạ, mọi người đều mang ánh mắt khinh khỉnh để nhìn anh với Tạ Mục Đường thì anh chắc cũng không vì đó mà trách tội cô được.
Phải chăm sóc một người say rượu không phải là chuyện quá hao tâm tổn sức, nhưng phải chăm sóc Giả Thiên Hạ đang bị say thì đúng là cực hình chốn nhân gian. Bởi vì khi ấy, tính cách anh vô cùng khó chịu, không ngừng càu nhàu, không ngừng uống nước, chốc chốc lại sai khiến người ta đi làm chuyện này chuyện kia. Ngoài ra, hành động này mới đáng phàn nàn, đó là tay anh chẳng ngại ngần gì, không ngừng sờ mó lên cơ thể người bên cạnh.
Mỹ Mãn bất giác nghĩ rằng liệu lúc không có cô ở đây, anh có làm như vậy với những người phụ nữ không quen biết nào đó không.
“Mỹ Mãn… ngực em đã to ra nhiều đấy!”
Ngay giây tiếp theo, người đàn ông bên cạnh đã cất giọng khàn khàn, tuy không mấy rõ ràng nhưng lại rất quyến rũ, đưa ra lời phủ định triệt để suy nghĩ trước đó của cô. Anh không thể lúc nào cũng gọi người bên cạnh mình là “Mỹ Mãn” được!
“Ồ… lại còn bị dị ứng rồi này…”
Anh càng không thể nào biết chắc được tất cả phụ nữ kia đều bị dị ứng!
“Em đừng có động tay động chân lung tung, anh mệt rồi, mai vẫn còn phải chiến đấu với bố anh nữa đấy!”
Ngay lúc cô cho rằng Giả Thiên Hạ chẳng qua chỉ đang giả vờ say để giở trò thì anh thốt ngay ra một câu như vậy!
“Ngày mai còn phải chiến đấu với bố anh nữa”???
Người Mỹ Mãn dường như cứng đờ, cô nhớ rằng mỗi buổi tối trước kia, họ đều nhắc lại câu nói này để cổ vũ tinh thần nhau. Nó cũng giống như câu nói “chúc ngủ ngon” của các cặp vợ chồng khác vậy. Nhưng đó là ngày trước, chứ không phải bây giờ! Chí ít là sau khi họ sống lại cùng nhau, chẳng ai còn nói với ai như thế cả. Cô không còn phải “tranh đấu” để bố anh nhanh chóng tiếp nhận cô nữa rồi.
Hiển nhiên là anh đã say, hơn nữa còn say đến bất tỉnh nhân sự, tất cả mọi hành động, lời nói đều phát ra từ vô thức. Đây là người đàn ông sống mãi trong thời quá khứ mà không thể tự mình rút chân ra được.
Cũng giống hệt như cô vậy…
Sâu lắng, trầm lặng, không khí bỗng trở nên ngọt ngào, lúc đầu còn ngồi bên cạnh mép giường anh chờ nghe “chỉ thị”, sau cô đã trèo hẳn lên giường. Cô định sẽ sắp xếp lại những tâm sự đang ngổn ngang trong lòng. Nghĩ mãi, nghĩ mãi rồi mí mắt bỗng nặng chình chịch, Mỹ Mãn đành thuận theo tự nhiên tìm về với chiếc gối, trong lòng vẫn không quên dặn kĩ bản thân phải giữ khoảng cách, giữ chắc phòng tuyến tự vệ cuối cùng của mình. Anh đang ở trong chăn hưởng thụ sự ấm áp, cô sẽ nằm bên ngoài cho tới khi tỉnh táo lại…
Đến khi ý thức cô minh mẫn trở lại thì ánh nắng mặt trời bên ngoài đã nhanh chóng len lỏi qua khe cửa sổ, chói loá đến mức cô không mở mắt ra nổi. Trên người cô lúc này là một chiếc chăn ấm áp, mềm mại, mang theo mùi vị tinh khiết của ánh nắng ban mai. Phía sau lưng cô là một cái ôm chan chứa tình cảm, khiến trái tim cô nóng rực lên dù lúc này mới chỉ là bình minh. Hơn nữa, còn có một hơi thở đều đều ngay sát cạnh tai cô, bàn tay ấm áp đang đặt trên vùng eo cô. Mỹ Mãn lay người mấy cái, thử thoát khỏi sự kiểm soát của anh, nhưng đôi tay ấy như trúng phải bùa chú vậy, càng lay lại càng giữ chặt hơn.
Cô lại tranh đấu thêm một lần nữa, thậm chí còn đánh anh, đ