Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341216

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1216 lượt.

hí nặng nề này, cất tiếng nhắc nhở.
Giọng nói đoan trang, thuỳ mị đó khiến cho người nghe không khỏi mềm lòng, ngay cả Giả đại lão gia đang tức giận như hổ dữ cũng không đành lòng mà phải giảm đôi phần khí thế. Nâng niu giống như bảo bối quý giá, ông quay sang giới thiệu vị tiểu thư đài các này: “Thiên Hạ, ta biết đã rất lâu rồi con không gần gũi phụ nữ. Nhìn cho kĩ đi, đây mới gọi là phụ nữ! Ôn hoà, lương thiện, biết kính trên nhường dưới, hoàn hảo không thiếu cái gì, thêm vào đó thày bói nói cô nàng có tướng vượng phu. Muốn lấy vợ thì phải lấy người như thế! Hừm! Đâu có giống như cái ngữ ngồi bên cạnh con, đã không phải “hồng nhan” mà còn “hoạ thuỷ”, thông thường người ta gọi dạng này là yêu nghiệt!”
“Hừm! Bác Giả, bác nói chuyện mà sao không dựa vào lương tâm mà nói chứ?”. Đinh Mỹ Mãn thực sự tức giận rồi. Cổ nhân có dạy, muốn nhịn nhưng không thể nào nhịn được nữa thì vẫn phải cố gắng mà nhịn chứ.
“Từng câu từng chữ của ta đều xuất phát từ tim… à phổi… Khốn kiếp, câu này nói thế nào ấy nhỉ?”. Ông đang hứng chí thì bí từ, quay ngay lại nhìn mấy anh vệ sĩ đằng sau.
“Dạ thưa ông, là thật lòng thật dạ, có sao nói vậy ạ”. Anh vệ sĩ khiêm nhường nhắc nhở ông.
“Đúng, từng câu từng chữ đều là thật lòng thật dạ, có sao nói vậy!”
“Hừm, thôi bỏ đi!”. Mỹ Mãn liền quay ngoắt sang, nói chuyện với vị tiểu thư đài các kia:
“Cô vẫn còn trẻ đúng không? Tôi nói thẳng cho cô biết, cả đời này dù có gả cho gà cho chó cũng được chứ tuyệt đối đừng có lấy Giả Thiên Hạ! Trừ khi cô có thể làm được như tôi, ngày ngày ngoan ngoãn ở nhà nấu cơm nấu nước chờ anh ta về, cho dù mỗi lần anh ta say khướt lại được một cô gái lạ mặt đưa đến trả. Lúc kết hôn lại còn lén la lén lút bởi vì sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh ta. Tới ngày li hôn thì chính kẻ thứ ba xen vào phá vỡ hạnh phúc gia đình mình lại lù lù xuất hiện thông báo mối quan hệ với chồng mình. Sau đó, đúng vào ngày kỉ niệm ngày cưới còn phải làm đồng nghiệp bất đắc dĩ nhìn chồng mình lượn qua lượn lại bên các bóng hồng khác. Điều quan trọng nhất là cô còn phải đoạn tuyệt quan hệ với bố mẹ đẻ. Sau tất cả những điều đó, ông già này vẫn cảm thấy cô chưa đủ tốt, chưa đủ tư cách. Chúng ta đều là phụ nữ, cô nói thử xem, như vậy làm sao mà sống nổi?”
Cô vốn rất lí trí, biết chắc mình không thể nào làm được như đồng Nhân dân tệ ai gặp cũng yêu quý. Giả đại lão gia có thể không thích cô, có thể coi thường mọi cử chỉ hành động của cô, có thể nói cô từng ngoại tình, tất cả cô đều nhẫn nhịn được, nhưng ông không được phủ nhận mọi sự hi sinh của cô, càng không thể tuỳ tiện đưa một người phụ nữ đến đây rồi hùng hồn tuyên bố có thể thay thế cho cô.
“… Thật, thật… thật là quá thê thảm…”. Các tiểu thư đài các hầu hết đều ngây thơ, thiếu thực tế, họ luôn tưởng rằng hôn nhân sẽ là được chung sống bên nhau hạnh phúc giống như hoàng tử, công chúa trong truyện cổ tích vậy. Họ càng không thể tưởng tượng rằng hiện thực lại đáng sợ đến thế!
“Cháu đừng có nghe cô ta nói linh tinh!”. Nhìn thấy cô tiểu thư mình đưa tới xem mặt chưa gì đã muốn rút lui, Giả đại lão gia phải cất tiếng ngăn cản.
“Cô ấy đâu có nói gì sai, trên thế giới này chỉ có duy nhất một mình cô ấy có thể nhẫn nhịn được trước một người như con mà thôi”. Giả Thiên Hạ cứ tưởng rằng Mỹ Mãn sẽ im lặng, thậm chí còn chuyển sự chú ý của mình sang bàn ăn đầy món ngon trước mặt. Anh không thể nào ngờ chuyện này lại có thể buộc cô phải nói ra uất ức bao lâu nay của mình.
“Vậy… vậy cháu không làm quen nữa đâu, cháu phải về nhà đây”. Nhân vật nữ chính vơ vội lấy túi xách như muốn đi ngay.
Mặc cho Giả đại lão gia ngăn cản thế nào thì cô nàng vẫn khóc thút thít, chỉ còn thiếu nước nằm lăn ra đất gọi cha gọi mẹ. Đến lúc này thì chính Giả đại lão gia lại do dự, thiếu phu nhân nhà họ Giả sau này mà lại có bộ dạng như vậy sao, nếu bị đồn thổi ra ngoài thì các huynh đệ trên gi­ang hồ sẽ cười ông thối mũi mất. Còn chả bằng được Đinh Mỹ Mãn, ít ra cô ta còn có khí chất, còn dám thét ra lửa.
“Lão gia, vậy phải xử lí thế nào đây?”. Các chàng vệ sĩ đứng chết lặng, chẳng dám ngăn cản mà cũng chẳng dám đuổi theo, chỉ còn biết đứng đó đợi lệnh.
“Mau, mau, mau giúp ta đưa con bé về cho bố nó!”. Lấy khăn tay ra, ông đành lau vầng trán đầy mồ hôi, đưa ánh mắt đầy oán hận nhìn “tên đầu sỏ” phá hoại cuộc gặp gỡ quý giá này. Ông nhất quyết không chịu từ bỏ: “Tiểu Hạ, không sao hết, cô này không được, hôm tới ta sẽ tìm một cô khác cho con. Tóm lại, chỉ cần không phải Đinh Mỹ Mãn là được.”
“Bố, bố đã chơi đùa thoả thích chưa?”
“Chơi? Ta đâu có chơi đùa gì? Tất cả là lo cho chuyện chung thân đại sự của con mà thôi.”
“Con với Mỹ Mãn đang rất tốt, không cần bố phải lo nghĩ gì hết cả!”. Mọi việc đích thực đang diễn ra hết sức thuận lợi, chính anh có thể cảm nhận rõ ràng người phụ nữ anh yêu đang ngày càng mềm mỏng hơn. Nhưng một loạt các hành động của bố anh hôm nay rất có thể sẽ ép cô quay lại cái vỏ sò cứng đờ trước đó, khiến mọi cố gắng gần đây của anh trở thành công cốc.
Bị kẹp giữa hai cha con nhà anh, Đinh Mỹ Mãn


Teya Salat