Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341231
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1231 lượt.
nhất ngăn cản cô trợ lí đó: “Cứ giao cho chị! Để chị đưa Tiểu Ái về nhà cho!”
“Đưa cô ấy về bằng xe đạp của em ư?”. Lăng Gia Khang không ngại nhắc nhở.
Hôm nay cô không hề đến đây bằng xe đạp.
“Em còn sợ trợ lí của Tiểu Ái không chăm sóc tốt cho cô ấy à?”
Anh chỉ còn thiếu nước nói thẳng ra, người ta là chuyên nghiệp, em sao mà sánh được nữa thôi.
Bị chặn họng một lần nữa, Mỹ Mãn đành đứng giương mắt nhìn cô trợ lí cẩn trọng đưa Tiểu Ái rời khỏi hội sở 419.
Ai cũng biết rõ lúc này “lão đại” nhà họ đang muốn có được không gian riêng, trước tiên là đưa Tiểu Ái đang điên vì tình đi, sau đó đến lượt bọn họ phải tự biết thân biết phận mà rời khỏi. Thế là đợi đến lúc Đinh Mỹ Mãn tỉnh táo lại, cô mới hoảng hồn phát hiện ra, trước đó nơi đây vẫn còn đông đúc, náo nhiệt mà giờ chỉ còn lại một mình cô và Lăng Gia Khang. Cô bỗng cảm thấy không khí tự nhiên, thoải mái giữa hai người họ trước kia hình như không còn nữa, phải chăng do họ đã quá lâu rồi không gặp nhau?
“Lại đây nào!”. Tất nhiên không thể nào tránh khỏi ngại ngùng nhưng Lăng Gia Khang không muốn từ giờ trở đi cứ như vậy với cô nên đã lên tiếng phá vỡ không khí yên lặng.
“Cái đó… Anh quay về từ lúc nào thế? Tại sao không thông báo trước một câu cho em…”. Đây là một câu mở đầu hết sức vụng về.
“Anh vừa mới về thôi. Ngồi gần lại đây, cách xa như vậy nói chuyện mệt mỏi lắm!”. Anh cố tỏ ra nhẫn nại, nhắc lại câu trả lời thêm lần nữa.
Mỹ Mãn không còn thấy ngại ngùng như trước đó nữa, liều lĩnh ngồi gần về phía bên cạnh anh.
“Gần đây em rất bận sao?”. Trước tiên anh vẫn tỏ ra khách khí và lịch sự. Cố tình đích thân ra nước ngoài giải quyết công việc, chẳng qua là vì anh muốn cách xa cô một chút, mong muốn tình cảm dành cho cô giảm bớt đi đôi phần. Hình như cũng có chút hiệu quả thì phải, anh không muốn những công sức trước kia của mình đều như muối bỏ bể.
“Ồ, em vẫn ổn cả”. Mỹ Mãn không nghĩ ngợi nhiều, chỉ coi đó là một câu thăm hỏi bình thường giữa bạn bè với nhau mà thôi.
Vài từ ngữ giản đơn, thản nhiên đó đã khuấy động tình cảm vốn tưởng đã bình lặng của anh: “Vẫn ổn cả? Vẫn ổn cả mà em không biết đường gọi điện thăm hỏi anh lấy một câu à?”
“Hả?”. Cái này cô thực sự chưa hề nghĩ tới.
Thôi bỏ đi, vấn đề này không cần thiết phải bàn luận, chỉ tự chuốc giận vào mình mà thôi. “Những lời Giả Thiên Hạ nói đều là thật sao?”
“Ai mà biết được anh ta thế nào chứ? Chí ít thì em cũng không đồng ý!”. Vào những thời khắc “nguy nan”, Mỹ Mãn thường tỏ ra khá thông minh. Ví dụ như khi vừa nghe xong câu hỏi của Lăng Gia Khang, cô đã nghĩ ngay tới vấn đề kết hôn lại với Giả Thiên Hạ.
Thường thì những câu trả lời ra sức phủ nhận như thế này lại càng khiến người nghe cảm thấy nghi ngờ. Lăng Gia Khang im lặng, cố gắng tự nhủ đừng quá để tâm. Anh đối với cô nhiều lắm cũng chỉ là có chút “cảm tình” mà thôi, không gặp mặt cũng không đến nỗi quá nhớ nhung. Ừ, đúng là như vậy! Cho dù lúc ở cạnh cô, nhịp tim có hơi thất thường, hơi thở cũng gấp gáp hơn, cũng chẳng qua là do tiếng nhạc nhảy xập xình, ồn ã ở quán bar gây ra thôi mà…
“Đi thôi, ra ngoài đi dạo cho thoáng!”
“Hả? Đi đâu cơ chứ?”
“Ở đâu ra mà lắm câu hỏi thế? Đi thôi!”.
Tất cả các trạng thái trên của cô đã cho thấy rõ, anh nên cách xa cô một chút, càng xa càng tốt.
Cút thì cút, ai sợ ai chứ?
Mắt Giả Thiên Hạ lúc này đỏ ngầu như máu!
Thực tế đã dạy cho anh biết rằng trên thế giới này có hai thứ không đáng tin tưởng nhất. Một là lời thề bên chăn gối, hai là phim thần tượng.
Mọi người đều bảo khi phụ nữ tụ tập nói chuyện thì đa số chủ đề đều xoay quanh quần áo, giày dép và đàn ông. Còn về phần cánh mày râu thì đại đa số lại là than vãn, cho nên tốt nhất là đừng có suy nghĩ quá nhiều, nếu không thì chỉ tự chuốc lấy phiền muộn mà thôi. Anh hoàn toàn tuân thủ theo nguyên tắc này, thế nhưng ai ngờ lại rơi vào tình cảnh thê thảm như hiện nay. Giống như một ông chồng đau khổ, làm việc tăng ca mệt mỏi đến mức thở chẳng ra hơi, vậy mà về nhà lại phải đối mặt với căn nhà trống không. Gọi di động cho vợ không biết bao cuộc mà chẳng có người nhấc máy, lo lắng bồn chồn, chốc chốc lại ra cửa sổ ngó nghiêng…
Cuối cùng cái mà anh nhận được đó là cảnh Lăng Gia Khang đưa vợ anh về nhà! Đã xuống xe còn không mau chóng lết lên nhà cho nhanh, nhất định còn phải “biểu diễn” màn lưu luyến lâm li nữa.
“Anh rốt cuộc đã chơi đùa, bỡn cợt với ai chứ, em bắt được gian tình tại trận sao? Còn nữa, em đã bao giờ tận mắt nhìn thấy anh đưa người phụ nào về nhà chưa? Em thà tin mấy tờ tạp chí lá cải đó chứ không chịu tin anh sao?”. Vô duyên vô cớ bắt anh phải gánh những tội trạng này, chí ít cũng phải đưa ra một bằng chứng thuyết phục đã chứ!
“Hừ! Sao anh còn dám mở mồm ra mà nói những câu đấy? Trên thế giới này có biết bao nhà sản xuất, bao gã thừa kế tập đoàn lớn. Những tờ báo lá cải đó có thù với anh hả? Tại sao nhất nhất quyết bám lấy anh không tha?”
“Thế bây giờ bọn họ lại có thù với em ư? Tại