Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341235

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1235 lượt.

tiếp sau đó thì cô ấy mất tích luôn không?”. Cô thư ký vừa rời khỏi, Tạ Mục Đường móc chân đóng sập cửa vào, không muốn để cho cả đài truyền hình biết được chuyện này.
“Tôi đã nói với anh rồi, tôi không phải là mẹ cô ấy, tôi có quyền gì quản lí cô ấy chứ? Không phải anh rất bận sao? Bận đến nỗi ngay thời gi­an giải thích với cô ấy cũng không có? Vậy thì còn hỏi han đến cô ấy làm gì?”. Đinh Mỹ Mãn thực sự không hiểu nổi tại sao cứ bắt cô phải quan tâm, chăm lo cho chuyện tình cảm của người khác trong khi ngay chuyện tình cảm của mình, cô còn giải quyết không nổi.
“Đinh Mỹ Mãn, em không biết nghĩ hay sao? Tại sao lại thiên vị với người bên ngoài vậy chứ? Nếu không phải vì em với Thiên Hạ thì anh có cần thiết phải thảm hại thế này không?”. Nếu như không nể người phụ nữ đứng trước mặt mình là “vợ của thằng bạn thân” thì anh đã ra tay bóp chết cô lâu rồi.
“Giả Thiên Hạ?”. Thấy chưa, cái được gọi là “tử đảng” giữa bọn đàn ông thối tha chính là thế này đây. Bất cứ là có chuyện gì xảy ra, chỉ cần nhìn bạn của anh là biết anh như thế nào liền.
“Người phụ nữ mà anh đuổi theo tối hôm đó chính là Mạc Tường. Anh không muốn nói thêm về chuyện này nữa, em tự về mà hỏi ông xã nhà mình ấy!”. Tạ Mục Đường dùng hành động để phản bác lại lập luận của Mỹ Mãn. Tình bạn giữa nam nhi đại trượng phu không chỉ đơn thuần là gánh tội thay nhau mà phần nhiều là vì hai chữ “nghĩa khí”. Những chuyện mà Thiên Hạ chưa giải thích rõ ràng, anh không muốn và cũng không có quyền tham dự. Nói cho cùng thì chuyện tình cảm, ngoài người trong cuộc ra, chẳng ai có thể phán đoán được gì: “Đưa số điện thoại của Lăng Gia Khang cho anh!”
“Làm… làm cái gì chứ?”. Không phải là định hẹn nhau ra đấu súng hay đại loại như vậy chứ? Tình địch của anh ta có phải là Lăng Gia Khang đâu. Người ta chẳng qua chỉ là giám đốc công ty quản lí vô tội mà thôi.
“ĐỂ TÌM BÀ XÃ!”. Câu trả lời hết sức ngắn gọn và súc tích cho thấy rõ lòng nhẫn nại của anh gần như không còn nữa. Đợi Mỹ Mãn tự động khai ra thông tin đương nhiên là chuyện không thể, Tạ Mục Đường nhanh chóng cướp lấy chiếc di động trên tay cô. Cho dù việc này có liên quan đến vấn đề riêng tư cá nhân thì cũng không ngăn nổi anh trước nỗ lực tìm cho bằng được người phụ nữ của mình về.
Anh đến và đi như một trận cuồng phong đầy sát khí… Chỉ để lại mình Mỹ Mãn ngây ngô một hồi lâu mới lấy lại được thần trí. Rốt cuộc cô đã đắc tội với ai chứ? Ngay đến cơ hội nghỉ ngơi thư thái, thanh thản vào buổi sáng sớm cũng chẳng được. Thời gi­an nhàn hạ còn lại cô chỉ còn biết dùng để suy nghĩ không ngừng về câu nói của Tạ Mục Đường: “Em tự về mà hỏi ông xã nhà mình ấy”. Hỏi cái gì đây? Lẽ nào nợ phong lưu do Giả Thiên Hạ gây ra, còn anh ta chỉ là giúp bạn bè thu dọn tàn cuộc thôi sao?
Nhưng rất nhanh sau đó, Mỹ Mãn hoàn toàn không còn thời gi­an để suy nghĩ về những chuyện có thể có, có thể không này nữa. Bởi vì một “báu vật” nhân gi­an đã xuất hiện ở phòng làm việc của cô…
Giả Thiên Hạ hiện đang rất bận rộn, sự bận rộn của anh đều do Đinh Mỹ Mãn ban cho. Vì Mỹ Mãn liên quan đến tất cả những tin đồn và sự việc xảy ra gần đây, nên chương trình đầu tiên do cô sản xuất vừa được phát sóng đã có tỉ suất bạn xem đài cao ngất. Điều đó khiến cho cấp trên phía bên đài anh đặt ra áp lực nặng nề, đến mức ngay cả thời gi­an “tìm lại bà xã” cũng bị tận dụng luôn.
Cho dù là như vậy thì việc án binh bất động, để mặc cho trận “chiến tranh lạnh” kéo dài dẫn tới những hiểu lầm không đáng có không phải là phong cách hành xử của anh. Tổng kết lại kinh nghiệm từ trước đến nay, không sợ gi­an khó, “tái xuất” gi­ang hồ, đây mới chính là tinh thần cạnh tranh cần được phát huy. Cho nên, nếu cứ ngồi ngây ra đó chờ Mỹ Mãn hết giận, chi bằng anh chủ động tấn công. Binh pháp cũng đã từng dạy như sau, khi còn chưa biết bên ta có khả năng thắng hay không, tốt nhất là nên dùng chiến thuật “vu hồi” , không cầu tốc chiếc tốc thắng mà chỉ cầu thắng lợi sau cùng.
Thế nên anh đã để Giả Vượng Bảo lâm trận.
Khi Tạ Mục Đường vừa rời khỏi, bên cạnh Mỹ Mãn lại xuất hiện ngay gã “tiểu quỷ” ấy. Ông chú này không bệnh cũng kêu than thảm thiết, lúc nào cũng ra vẻ đáng thương “liễu yếu đào tơ”, cứ như kiểu mình là người thê thảm nhất trên thế giới này vậy. Gã vừa đến đã oán trời oán đất: “Ôi… chú bị thất tình rồi, thất tình thảm hại biết bao…”
Lúc đầu, Đinh Mỹ Mãn còn động lòng trắc ẩn, ra sức an ủi, lại còn bảo cô trợ lí đi mua một chồng sách “thánh kinh tình yêu” dạy ông chú tai ương từng câu từng chữ một. Sự thật đã chứng minh, tuổi tác người ta tuy còn nhỏ nhưng khả năng ghi nhớ rất tốt, chỉ xem có năm phút đã thuộc làu làu.
Thật vớ vẩn! Chỉ cần nhìn bộ dạng của Giả Vượng Bảo là biết, có lẽ đã đọc toàn bộ sách dạy cách “tán gái” trong cả thành phố rồi cũng nên. Ông chú này chắc đã xem những loại sách đó đến phát ngán ra lại còn học người ta bày đặt thất tình? Giở trò đùa gì đây? Rõ ràng Giả Vượng Bảo đang rất bình thường. Chỉ sợ ông chú này cũng lại giống hệt như đứa cháu Giả Thiên Hạ đáng mến, nhiều phụ nữ đến mức chăm lo khôn