XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341174

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1174 lượt.

n lại gần phía hai người, mượn lợi thế về chiều cao để bản thân có khí thế ngút trời.
Cô có thể thua người đàn ông này, nhưng quyết không thể để thua Mạc Tường được.
“Anh say rồi sao?”. Sau một hồi nhìn ngắm kĩ càng, Mỹ Mãn đưa tay vuốt gọn tóc mái đang loà xoà trước trán của Thiên Hạ rồi nói tiếp: “Cô vất vả quá, đã muộn thế này rồi mà vẫn còn phải đích thân đưa anh ấy về nhà. Đợi đến mai khi nào anh ấy tỉnh, tôi sẽ bảo anh ấy qua cảm tạ cô hậu hĩnh”.
“Hả?”. Phản ứng này khiến cho Mạc Tường quá bất ngờ.
Với tính cách từ trước đến nay của Đinh Mỹ Mãn, chẳng phải tiếp theo sẽ làm một trận long trời lở đất hay sao, sau cùng sẽ tức giận đùng đùng xách va li hành lí rời khỏi đây?
“Cô giúp tôi đỡ anh ấy vào giường đi!”.
Sau khi nghe hết câu của Mỹ Mãn, ánh mắt của Mạc Tường lộ rõ vẻ kinh ngạc, nhìn Đinh Mỹ Mãn cao ngạo ra lệnh, sau đó quay người đi vào buồng tắm rửa mặt mà chẳng hề có chút ý định nào giúp sức cùng cô đưa Thiên Hạ vào giường. Tất nhiên Mỹ Mãn lại càng không có ý định rời khỏi nơi đây. Tiểu Tường mím chặt môi, tức giận chẳng biết trút ra đâu, không lẽ lại tỏ ra hiền đức trước người đàn ông đã say tới mức chẳng tự đi được hay sao?
Thế nhưng, nghĩ đến những lời mình vừa nói trước đó, Mạc Tường không thể buông tay bỏ đi ngay lúc này được.
Cô chỉ còn cách cắn răng chịu đựng mà dìu Giả Thiên Hạ vào giường, chỉ có vài bước ngắn ngủi thật lòng cũng chẳng gây khó khăn quá nhiều với cô vì cô cũng đã dìu anh cả đoạn đường dài. Song điều thực sự khiến Mạc Tường khó lòng cất bước lúc này chính là tâm trạng của cô.
Trước khi đưa anh trở về khách sạn, Mạc Tường không nghĩ là sẽ gặp Đinh Mỹ Mãn ở đây. Điều duy nhất cô suy tính là nhân cơ hội anh say bí tỉ, sẽ làm nên chuyện nhỡ nhàng, “gạo đã thổi thành cơm”, đến ngày tiếp theo sẽ khăng khăng rằng bản thân cô cũng say, sau đó làm loạn lên cũng không có gì là không thể hiểu nổi. Vì lẽ đó cô đã cố ý hẹn gặp phóng viên, rồi cố ý chụp tấm ảnh ôm hôn thắm thiết trong tiệc mừng công để gửi cho Mỹ Mãn. Cô còn dự định ngày mai sau khi ra khỏi khách sạn sẽ làm ra một vụ bị chụp trộm, sau cùng tất cả mọi chuyện dồn lại sẽ ép Giả Thiên Hạ phải cho cô một danh phận đường hoàng. Bác Giả vốn dĩ chẳng ưa gì Đinh Mỹ Mãn cũng sẽ giúp đỡ, ủng hộ cô ít nhiều. Kế hoạch đó tưởng chừng như hoàn mỹ đến không còn kẽ hở, đến mức cô chẳng hề nghĩ tới việc ngộ nhỡ có việc gì đột xuất xảy ra thì sẽ phải ứng biến thế nào. Không ngờ lúc này, cô lại phải chịu rơi vào cảnh không khác gì người hầu kẻ hạ mặc cho người ta sai bảo.
Khó khăn chật vật mãi mới lôi được Giả Thiên Hạ vào giường, Mạc Tường ngồi bên cạnh giường nghỉ ngơi lấy lại sức, tiện thể cũng cởi quần áo giúp anh, cố làm những hành động chỉ có ở những đôi tình nhân đang thuở mặn nồng, dù gì đi nữa coi như cũng “gỡ được một bàn”. Tay thì bận rộn mà miệng Mạc Tường vẫn không ngớt cười nói: “Mỗi lần Thiên Hạ uống say đều như vậy hết, rất khó hầu hạ, toàn thích nói năng linh tinh, nào thề non hẹn biển, hứa hươu hứa vượn, nói nào là yêu em, nào là sẽ cưới làm vợ, bắt ép em phải gọi anh ấy là ông xã… Ấy, em đúng là đãng trí quá! Chị là vợ cũ của anh ấy, chắc chắn biết rõ những việc này rồi. Chà, em cũng biết là những lời nói bên gối của đàn ông không thể nào coi là thật được. Chị Mỹ Mãn, chị cũng vậy nhé, đừng có quá ngây thơ, người ta nói cái gì cũng tin, cần phải giữ gìn cho mình một chút”.
Đứng cạnh bồn rửa tay, Mỹ Mãn bỗng cứng đờ người, cho dù đã cố gắng không ra ngoài nhìn cảnh tượng ấy nhưng chẳng thể nào ngăn những lời nói chói tai đó được. Giữa hai người họ chắc chắn đã từng có cái gì đó với nhau, nếu không tại sao Mạc Tường biết được khi trên giường anh thích nói những gì? Đã thế còn nói lại không khác nữa chứ!
Phía buồng tắm vẫn im lặng như tờ khiến Mạc Tường không nén nổi nụ cười đắc ý, đã quá rõ ràng, Đinh Mỹ Mãn là một người phụ nữ đơn giản, cô không hề biết rằng bất luận là người đàn ông nào đi chăng nữa thì cũng đều có những hành động tương tự mà thôi!
“Có điều chị dự định kết hôn lại với anh ấy sao? Chúc mừng chị nhé, nếu không em cũng thấy vô cùng day dứt. Thực ra thì tính cách của Giả Thiên Hạ cũng chỉ có mình chị chịu được, chứ em thì không thể nào. Là người tình thì còn được, chứ em không thể chấp nhận được việc chồng mình có quan hệ với người phụ nữ khác bên ngoài. Ai mà biết khi nào họ sẽ phát sinh tình cảm thực sự chứ? Đến lúc đó không phải em sẽ trở thành người vợ bị ruồng bỏ ư?”.
“Cô cũng ở trong khách sạn này sao?”. Không thể chịu đựng được những lời diễu võ giương oai đó nữa, Mỹ Mãn lau mặt rồi bước ra khỏi buồng tắm, lạnh lùng hỏi người tình địch.
“À, không ạ. Phòng khách sạn này hết rồi, nên ban tổ chức đã đặt phòng cho em ở một khách sạn khác.”
“Vậy thế này đi, cô ngồi đây thêm lát nữa. Đêm hôm thế này con gái một mình về khách sạn không an toàn, ít nhiều gì cô cũng là người của công chúng, để tôi gọi điện cho trợ lí của Thiên Hạ, bảo cậu ấy đưa cô về”. Mỹ Mãn đưa mắt liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi bên giường cạnh chồng mình, cố gắng tự nhủ bản thân đừng làm