Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Nhân Ốm Yếu

Mỹ Nhân Ốm Yếu

Tác giả: Trạm Lượng

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 134728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/728 lượt.

kiếm nhưng vẫn không có tung tích của “Thiên Thủ Thánh Y” Nhậm Như Khiêm, lại không nghĩ rằng nay A Tô lại có cơ hội được hậu nhân của Nhậm thần y chẩn trị......
Vừa thấy vẻ mặt của hắn liền biết mình dụ dỗ thành công, Nam Cung Dịch vẫn có ý xấu cố ý hỏi lại một lần, “Như thế nào? Vi huynh mời được hai người đến nhà mình làm khách chứ?”
***********************
“Đồ ngu!” Tiếng khiển trách kinh động từ bên trong Nghị Sự Đường của Huyền Cực Môn chợt vang lên, trên ghế da hổ, Đồ Bá Thiên lửa giận tăng vọt.
“Thuộc hạ biết sai!” Trong phòng, một hắc y sát thủ cấp đường chủ cúi đầu nhận tội, lưng không ngừng toát mồ hôi lạnh, chỉ sợ sắp khó giữ được cái mạng nhỏ này.
“Các ngươi nói tổn thất bao nhiêu người?” Áp chế tức giận, Đồ Bá Thiên trầm giọng chất vấn.
“Hai mươi người đi, vẻn vẹn năm người trở về.” Hắc y sát thủ mặc dù cố gắng duy trì vẻ mặt không chút thay đổi, nhưng trên trán không ngừng chảy mồ hôi lạnh tiết lộ hắn rất khẩn trương.
“Được! Được lắm!” Giận quá hóa cười, tiếng cười không dứt. “Khá lắm Huyền Thương, không hổ là sát thủ đứng đầu do một tay ta huấn luyện ra!”
Nghe tiếng, hắc y sát thủ cả buổi không dám hé răng.
Bỗng dưng, tiếng cuồng tiếu liên miên không dứt chợt dừng lại, Đồ Bá Thiên vẻ mặt âm trầm khó dò, mắt hổ nổi lên hung quang.
“Nói! Có tra ra tung tích của hắn không?”
“Mấy ngày nay lần tìm không thấy tung tích, phỏng đoán có thể đã rời khỏi GiangNam, thuộc hạ đã cho người đi nơi khác điều tra......”
“Đồ ăn hại!” Tiếng quát mắng lại nổi lên, Đồ Bá Thiên giận không thể át. “Huyền Thương người bị nội thương, sao lại ngốc đến mức lãng phí thể lực chạy trốn bên ngoài tiết lộ hành tung, để các ngươi đuổi giết? Hắn giờ phút này khẳng định còn tránh ở chỗ nào đó của Giang Nam dưỡng thương! Truyền lệnh xuống, bảo những thuộc hạ đã rời khỏi Giang Nam quay về ngay, cho dù Huyền Thương trốn trong động chuột cũng phả lôi được hắn ra!”
“Dạ!” Kinh hãi vì sơ suất của mình, hắc y sát thủ không dám trì hoãn, nhanh chóng xoay người rời đi, chuẩn bị triệu hồi thủ hạ lục tung mỗi một tấc đất của GiangNam.
“Cha!” Hắc y sát thủ vừa mới rời đi, một bóng áo đỏ tươi đã từ trong phòng xông ra, dung nhan xinh đẹp không gì sánh được đầy vẻ kiêu căng không vui. “Huyền Thương làm gì sai, sao lại phái người giết hắn? Cha biết rõ con thích hắn!”
“Con nghe lén đã bao lâu?” Trừng mắt nhìn đứa con gái từ nhỏ đã được nâng niu trong lòng bàn tay, Đồ Bá Thiên vẫn muốn giấu giếm chuyện này với nó, không nghĩ tới cuối cùng vẫn để nó biết.
“Con nghe lén bao lâu không quan trọng! Quan trọng là, vì sao cha muốn giết Huyền Thương?” Đồ Diễm Dao giận dữ ép hỏi. “Huyền Thương là nghĩa tử cha thu nhận, cũng vì Huyền Cực Môn lập hạ phần lớn công lao, cho dù có gì không phải, cha cũng không thể giết hắn a!”
“Diễm Dao, việc này con không hiểu, đừng quan tâm!”
“Cha, con thích Huyền Thương, hắn là người của con, con không cho phép cha giết hắn!” Đồ Diễm Dao kiêu ngạo la to, không nói gì liền xông ra ngoài.
“Diễm Dao!” Hét lớn gọi nhưng con gái lại không trở về, Đồ Bá Thiên biết rõ cá tính ngang ngược kiêu căng của nó, lần này đi khẳng định là tìm Huyền Thương!
Nếu Huyền Thương ti bỉ một chút, khống chế nó để uy hiếp mình, mình chẳng phải giống độc rắn cắn người nhưng lại bị khống chế nhược điểm? sao
Nghĩ đến điều này, hắn bất đắc dĩ lại gọi người. “Huyền Dạ!”
Chỉ thấy trong phòng lại chậm quá đi ra một thân ảnh cao gầy, khóe miệng nở nụ cười châm chọc, dáng vẻ lười biếng. “Nghĩa phụ có việc phân phó?”
“Đi cùng Diễm Dao, đừng để nó gặp chuyện không may!”
“Đã biết!” Nói biết, lại vẫn chậm chạp như rùa, lười biếng chậm rãi nghiêng ngã đi ra ngoài.






Nam Cung phủ đệ, Giang Nam.
“Thật kì quái!” Gió nhẹ lay động, dưới bóng cây, trên ghế đá, nữ tử nhợt nhạt thoải mái nằm trong ngực nam tử, cánh môi gợi lên nụ cười yếu ớt.
“Ừm?” Đáp nhẹ một tiếng, Huyền Thương xin lắng tai nghe.
“Nơi này thực sự rất quái lạ!” Lại cường điệu, A Tô bất giác điều chỉnh tư thế, thiếu chút nữa ngã xuống ghế đá, may mà cánh tay mạnh mẽ phía sau đã bảo vệ chặt chẽ. Sau khi xấu hổ nói lời cám ơn, nàng mới nhịn không được cười mở miệng, “Ngoại trừ tiểu viện chúng ta ở, nơi này nhiều người quả thực giống như cái chợ.”
Nghe tiếng cười nói mang máng từ viện cách vách theo gió bay tới, Huyền Thương vì nàng so sánh chính xác mà khẽ cười. “Không quen?”
Nhìn không thấy ánh mắt thâm tình của hắn, A Tô cười, dịu dàng nói, “Kỳ thật Nam Cung đại ca đối với chúng ta vô cùng tốt, còn định mời người chẩn trị mắt của muội, chúng ta nên cám ơn huynh ấy, huynh đừng ra vẻ mặt lạnh lùng với huynh ấy.”
“Ngoại trừ nàng, ta đối với ai cũng đều là vẻ mặt này.” Trời sinh vẻ mặt không thân thiện với người khác, Huyền Thương từ chối cho ý kiến. “Nhưng mà, nếu hắn thực sự có thể tìm người chữa được mắt nàng, đến lúc đó bảo ta quỳ xuống lạy tạ, ta cũng không chút do dự.”
“A...... Huynh từ nhỏ đã vậy, nhất thời muốn huynh bỏ cũng thật sự là làm