Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Nhân Ốm Yếu

Mỹ Nhân Ốm Yếu

Tác giả: Trạm Lượng

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 134756

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/756 lượt.

ắt nóng rực của nàng, cảm thấy rung động, không khỏi tình sinh ý động, sau khi nhẹ đè nặng nàng trên giường triền miên hôn sâu, dưới sự nồng trọc thở dốc, cuối cùng không thể không bận tâm tình hình cơ thể nàng mà dùng sức mạnh ý chí lớn nhất bức bách mình lùi lại.
Nào biết nữ tử không hề cảm kích, cánh tay e lệ quàng qua cổ tráng kiện, nhẹ nhàng kéo hắn về phía mình, đôi mắt thu thủy thẹn thùng.
“A Tô?” Nam tử cơ hồ sắp chịu không được, mồ hôi nóng thấm ra trên trán. Ông trời! Hắn không làm nàng bị thương, làm con bị thương a!
“Có thể!” Biết được băn khoăn của hắn, nữ tử nhẹ giọng ngượng ngùng nói. “Chỉ cần nhẹ chút, cẩn thận chút là được.” Thời gian không còn nhiều, nàng cần cảm thụ sự tồn tại của huynh ấy, ghi nhớ đủ loại vẻ mặt hoặc dịu dàng, hoặc kích tình của huynh ấy, giấu thật sâu trong lòng, đợi khi xuống hoàng tuyền có thể tỉ mỉ nhớ lại, vĩnh viễn không quên.
“A Tô......” Nam nhân thở dài, ý chí yếu ớt bị phá vỡ, thân hình to lớn cẩn thận nằm lên thân thể mềm mại, xuân tình kiều diễm trong bóng đêm lặng lẽ lan tràn......
Nàng lại nhìn trộm hắn!






Cảm nhận được ánh mắt chăm chú nhìn, Huyền Thương ngước mắt thấy nàng đang nhìn chằm chằm, không khỏi có chút đăm chiêu......
Từ sau khi hai mắt hồi phục thị lực, nàng càng lúc càng kỳ quái, trở nên thường xuyên nhìn hắn chăm chú, thậm chí lúc nửa đêm còn có thể thức giấc ngơ ngẩn nhìn hắn, đáy mắt có đau thương nhạn nhạt, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì?
Tuy rằng nàng luôn nói “huynh đẹp trai, muội thích nhìn huynh” linh tinh để khiến hắn xấu hổ đỏ mặt, nhưng...... Hắn vẫn cảm thấy không đúng lắm.
Hơn nữa bốn tháng nay, ngoại trừ bụng dần dần lớn lên, cơ thể nàng lại từ từ gầy yếu, sắc mặt ngày một kém, thật khiến người ta lo lắng không thôi.
Đáng chết! Phụ nữ có thai không đều đã tăng trọng mập lên sao? Sao nàng lại khác người ta? Việt phu nhân không phải có giúp nàng điều dưỡng thân thể sao? Vì sao càng điều dưỡng, nàng càng gầy yếu?
Lắc đầu tỏ vẻ không quan trọng, nàng bỗng nhiên mỉm cười hỏi: “Thương, huynh nghĩ nên đặt tên gì cho con đây?”
“Đứa con đầu tiên, mặc kệ là nam hay nữ, liền gọi là ‘Bình’, đứa thứ hai, lại gọi ‘An’, nếu còn có đứa thứ ba, thứ tư, thậm chí nhiều hơn nữa, ừm...... đến lúc đó ta lại tính tiếp!” Nhắc tới con, bất an mới vừa rồi bị đánh tan, hắn mỉm cười.
Nghe vậy, biết dụng ý hai chữ “bình an” hắn đặt, là muốn con tương lai bình an, cả đời yên vui thuận lợi, A Tô không khỏi cười khẽ ra tiếng. “Không bằng chọn cả câu ‘bình an an khang, thiên quan chúc phúc’ luôn đi!”
“Vậy cũng tốt a! Nhưng nàng sẽ vất vả, sinh tám mới được.” Cười nhạt, không chút phản đối.
Sinh tám đứa à...... Nếu ông trời cho phép, nàng rất đồng ý a......
Miệng cười ảm đạm, lập tức nghĩ đến không thể để huynh ấy nhìn ra mình khác thường, A Tô cố phấn chấn tinh thần đang muốn tiếp lời, đột nhiên cảm thấy ngực tắt nghẽn, nhịn không được ho nhẹ một tiếng.
“Xem nàng kìa! Khẳng định là trúng gió bị lạnh, chả trách sắc mặt kém như vậy, ta ôm nàng trở về phòng nghỉ ngơi!” Huyền Thương nghe tiếng, vội vàng nhẹ ôm lấy nàng, nhanh chóng đi về phía phòng.
Quả thật cảm thấy thân thể có chút không khoẻ, ngực nặng nề khó chịu, A Tô không cự tuyệt, tùy ý hắn thật cẩn thận đem mình ôm lên giường trong phòng nghỉ ngơi.
“Nàng nghỉ một lát, ta đi mời Việt phu nhân đến khám cho nàng.” Vì nàng phủ chăn gấm, Huyền Thương thấp giọng dặn.
“Được.” Đáp nhẹ một tiếng, nàng có chút mệt mỏi nhắm mắt, không phản đối.
Thấy nàng tinh thần thực sự không tốt lắm, bất an dưới đáy lòng Huyền Thương tự dưng xông lên, lập tức nhanh chóng xoay người ra khỏi phòng, vội vã đi tìm người.
Nằm trên giường, A Tô chợt thấy ngực tắt nghẽn càng nghiêm trọng, cổ họng bỗng dưng nóng lên, hình như có gì đ1o xông lên, nàng vội vàng xoay người ngồi dậy, nhanh chóng lấy tay áo che miệng, lập tức một dòng máu ấm áp tràn đầy miệng, khiến nàng nhịn không được nôn ra.
Mới nôn hết thở một hơi, nàng kéo tay áo tỉ mỉ xem, chỉ thấy trên đó dính đầy máu tươi, dưới sự phụ trợ của y phục trắng tuyết, có vẻ cực kì ghê hồn.
“Bắt đầu hộc máu sao?” Thấy thế, nàng cười khổ lẩm bẩm tự nói, vẻ mặt u sầu đầy lo lắng.
Bỗng dưng, ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng từ xa đến gần, A Tô hoàn hồn vội vàng lau đi vết máu nơi khóe miệng, đem ống tay áo giấu vào trong chăn gấm, chỉ sợ bị phát hiện.
Chỉ chốc lát sau, đã thấy Nhậm Viên vào phòng, khay trong tay bưng một chén thuốc mà nàng phải uống mỗi ngày.
“Huyền phu nhân, phải uống thuốc.” Nhậm Viên mỉm cười, làm hết trách nhiệm của đại phu, mỗi ngày tự mình nấu thuốc cho nàng dùng.
Mắt thấy là cô ấy, A Tô trong lòng buông lỏng, nhưng hai mắt vẫn cẩn thận nhìn phía sau cô ấy, cẩn thận hỏi thăm: “Tướng công nhà ta đâu? Cô không gặp huynh ấy sao?”
“Không có!” Lắc đầu, Nhậm Viên kinh ngạc hỏi lại: “Làm sao vậy?”
Xem ra bọn họ đi khác đường! Lòng biết Huyền Thương sẽ chưa trở về ngay, A Tô an tâm rút ống tay áo trong


Polaroid