Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341917
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.
ự án này vô cùng phức tạp và nghiêm khắc. Ví dụ, làm thế nào để giải thích về Logo với ý nghĩa văn hóa của công ty, làm thế nào để Tổng giám đốc công ty đồng ý thỏa thuận trong thời gian có hạn, làm thế nào để tổ chức cuộc họp thảo luận, thông qua lời phát biểu của mọi người để tìm được sách lược thực sự cho dự án…
Làm lãnh đạo là làm những việc chính xác, còn quản lý là làm việc một cách chính xác.
Về nhà hàng, “Vườn ăn” của Tiểu Liên đang kinh doanh rất tốt. Cửa hàng đồ ăn Nhật cũng đã đưa ra các món ăn mới rất đặc sắc, chủ yếu là các món làm từ rau xanh, bao gồm cơm hải sản, rau súp lơ chấm mù tạt… Còn cung cấp cả kem vị chanh. Nhà hàng đã có danh tiếng khá lớn, do đó đang chuẩn bị mở thêm một nhà hàng Trung Quốc nữa. Chuyện cô thấy vui nhất là được đón tiếp bạn bè ngay trong nhà hàng của chính mình. Những người bạn đã lâu không gặp đều tới đây, vốn tưởng là mình đã quên nhiều người thì sẽ xa lạ với họ, nhưng khi ánh mặt trời buổi trưa chênh chếch chiếu vào trong nhà hàng, cô lại nhớ lại rất nhiều chuyện. Tuy rằng vụn vặt nhưng cũng khiến cô thấy thêm ấm áp. Cô có thể bàn chuyện làm ăn, đề ra kế hoạch cho nhà hàng của mình, về cơ bản đều là cô thanh toán, nhưng cô không cảm thấy bị thiệt thòi chút nào. Cô giống như một người làm vườn, một tay cầm phân bón, tay kia cầm bình nước, gieo mầm hy vọng vào vườn cây của mình, để vườn cây sinh sôi nảy nở.
Và người đồng hành tốt nhất của người làm việc này là Dick. Dick dạy cô rất nhiều phương pháp quản lý, ví dụ như Thinking process, Theory of constrains…, còn dẫn dắt cô tới với khái niệm ASP, giúp cô hiểu rằng chỉ chuyên tâm làm mậu dịch truyền thống thì không thể đủ được. Trong mối quan hệ thường ngày, cô cũng gặp rất nhiều người đàn ông, có người thành công, có người phong độ, có người là tổng giám đốc của công ty lớn, có người là ông chủ nổi tiếng trong giới truyền thông, nhưng cô đều không thể rung động. Bởi vì cô cảm thấy họ không thuộc về cô, cũng vì trái tim cô đã dành cho Dick. Nếu Lưu Hoa là người dẫn dắt cô tới công việc này thì Dick chính là người làm chứng cho sự nghiệp của cô. Dick giống như một người luôn lặng lẽ và nhiệt tình giúp đỡ cô, thường mỉm cười nhìn cô đưa ra các đề nghị. Họ không có bất cứ quan hệ nào về kinh tế, nhưng tâm hồn họ thì nương tựa vào nhau. Dick luôn giới thiệu các cơ hội làm ăn cho cô, sau đó để cô tự làm chứ không can thiệp vào.
Lợi nhuận của phòng kinh doanh chiếm bốn mươi phần trăm lợi nhuận của toàn công ty, nhưng người làm ở bộ phận này chỉ có Tiểu Liên và hai người nữa, lợi nhuận của nhà hàng thì chiếm năm mươi phần trăm lợi nhuận, người quản lý công việc này có Lý Chung và ba người nữa, còn lợi nhuận của nghiệp vụ tư vẫn chỉ chiếm mười phần trăm, trong khi nó gồm Tiểu Liên và bốn người nữa. Mặc dù như vậy nhưng cô không cảm thấy không cân đối, con số lợi nhuận không phải là cố định mãi mãi, thứ cô coi trọng là lợi ích trước mắt và sự cân bằng lợi ích lâu dài, đây cũng là những điều mà Dick đã dạy cho cô.
Khi nghiệp vụ của công ty Tiểu Liên được tiến hành rất thuận lợi thì công ty của Dick lại đối mặt với một vấn đề khó khăn nhất từ trước tới nay.
Một hôm, Dick nhận được thư mời của công ty Phong Lăng, một doanh nghiệp rất nổi tiếng ở Bắc Kinh, trong thư viết họ cần có một CEO cao cấp, hy vọng anh có thể bớt chút thời gian để tới Bắc Kinh nói chuyện. Tư liệu về anh được vợ chồng giáo sư ở Mỹ giới thiệu cho họ, giáo sư có mối quan hệ rất thân mật với Tổng giám đốc của công ty Phong Lăng.
Công ty mà Dick kinh doanh suốt bốn năm đã thu được những lợi ích không nhỏ, họ còn mở một website về thuốc tân dược, ngày nào cũng có gần một triệu lượt người ghé thăm. Nhưng những vụ giao dịch thực sự thành công lại không nhiều. Lượng tiêu thụ dược phẩm của công ty cũng ít hơn trước rất nhiều, nguyên nhân là vì không có sự sáng tạo. Một phần nguyên nhân gây ra cục diện này là vì các nghiên cứu sinh của công ty vì nhận được lời mời của các doanh nghiệp nước ngoài mà bỏ đi để tự tìm kiếm cơ hội cho mình. Họ nói tạm biệt bằng thái độ rất thân thiện, Dick không oán trách ai, ai bảo công ty của anh không nổi tiếng bằng công ty của người khác? Họ cũng từng làm rất nhiều việc cho công ty, bởi vậy anh cũng chẳng có gì để mà oán trách, vấn đề là lại phải bắt đầu tuyển chọn người mới, điều này khiến anh thấy vô cùng khó khăn. Vì việc này, anh chuẩn bị đi Bắc Kinh để nói chuyện với tổng giám đốc của công ty Phong Lăng, nhân tiện quan sát thị trường.
Hôm đó, Tuyết Phi đang nói chuyện với Tiểu Liên. Tuyết Phi chuẩn bị làm việc cho công ty Tiểu Liên, Tiểu Liên rất vui.
Tiểu Liên hỏi cô một vấn đề mà cô vốn rất quan tâm:
- Em còn ở cùng với Trì Vĩnh không?
- Anh ấy từng cho em quay quảng cáo, nhưng tới giờ vẫn chưa thấy quảng cáo được phát. Anh ấy thuê nhà ở trung tâm thành phố, một căn hộ ba phòng rất thoải mái, anh ấy nói cái đèn này mấy chục nghìn tệ, cái quầy rượu kia mấy chục nghìn tệ, rồi cái giường này là mua ở châu Âu, rồi cửa hàng này từng thiết kế đồ ngủ cho nữ hoàng nước nào đó. Em ở trong căn nhà xa hoa